Ngày 5 tháng 6 năm đó, Người ra đi tìm đường cứu nước
Câu chuyện được sưu tầm trên facebook Đầu súng trăng treo
Ai đó từng nói, ở Hồ Chí Minh tỏa ra ánh sáng của văn hóa tương lai, cả đời Người là minh chứng sống động cho tình yêu nước, cho trí tuệ và nhân cách vĩ đại.
Trong bài thơ "Người đi tìm hình của nước" của nhà thơ Chế Lan Viên, câu thơ “Mà hình đất nước hoặc còn hoặc mất” không chỉ là trung tâm của thi phẩm, mà còn là lời cảnh tỉnh da diết cho mọi thời. Khi Tổ quốc bị giày xéo, đến cả tên gọi cũng bị xóa nhòa, một người thanh niên đã ra đi, mang theo khát vọng tìm lại hình hài đất nước.
"Đất nước đẹp vô cùng. Nhưng Bác phải ra đi
Cho tôi làm sóng dưới con tàu đưa tiễn Bác
Khi bờ bãi dần lui làng xóm khuất
Bốn phía nhìn không một bóng hàng tre "
Hình ảnh Người rời bến cảng giữa đêm, “Sóng vỗ dưới thân tàu đâu phải sóng quê hương” khiến lòng ta nhói lên. Từ nỗi đau ấy, từ bước chân ấy, một hành trình kỳ vĩ được bắt đầu, hành trình đem lại độc lập, tự do và một Việt Nam như hôm nay.
Nhưng đất nước không thể vững bền nếu những “giặc nội xâm”, kẻ tham nhũng, biến chất, phản bội lý tưởng cách mạng không bị ngăn chặn. Giữa hiện tại và tương lai, câu thơ ấy vẫn ngân vang như một lời thề: “Mà hình đất nước hoặc còn hoặc mất”. Đó là lời nhắc không bao giờ cũ về trách nhiệm thiêng liêng với Tổ quốc, về một tình yêu nước luôn nóng hổi trong tim mỗi người Việt.



