Khác

Ngày 8/6/1972

Ngày 8 tháng 6 năm 1972, khi mới 9 tuổi, Phan Thị Kim Phúc đang cùng gia đình trú ẩn trong một ngôi đền ở làng Trảng Bàng vì chiến sự. Bất ngờ, máy bay của quân đội Việt Nam Cộng hòa đã ném bom napalm xuống khu vực này. Kim Phúc kể lại rằng khi bom nổ, lửa bùng lên khắp nơi và sức nóng cực lớn bao trùm cả ngôi làng. Ngọn lửa napalm làm quần áo của cô bốc cháy. Trong đau đớn và hoảng loạn, cô bé vừa chạy vừa la lên: “Nóng quá! Nóng quá!”.

Ninh Bình12/03/2026Đinh Thị QUỳnh Hương (Đoàn Trường THPT Giao Thuỷ B)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ngày 8 tháng 6 năm 1972, khi mới 9 tuổi, Phan Thị Kim Phúc đang cùng gia đình trú ẩn trong một ngôi đền ở làng Trảng Bàng vì chiến sự. Bất ngờ, máy bay của quân đội Việt Nam Cộng hòa đã ném bom napalm xuống khu vực này.

Kim Phúc kể lại rằng khi bom nổ, lửa bùng lên khắp nơi và sức nóng cực lớn bao trùm cả ngôi làng. Ngọn lửa napalm làm quần áo của cô bốc cháy. Trong đau đớn và hoảng loạn, cô bé vừa chạy vừa la lên: “Nóng quá! Nóng quá!”.

Napalm đã thiêu đốt phần lớn cơ thể cô. Khoảng 30–35% cơ thể của Kim Phúc bị bỏng nặng, đặc biệt ở lưng, tay và ngực.

Trong lúc cô chạy trên đường cùng nhiều đứa trẻ khác, nhiếp ảnh gia Huỳnh Công Út (Nick Ut) đã chụp lại khoảnh khắc đó. Sau khi chụp ảnh, ông cùng các nhà báo khác đã lập tức giúp đỡ, đổ nước lên vết bỏng và đưa cô đến bệnh viện ở Sài Gòn.

Kim Phúc sau đó phải trải qua nhiều ca phẫu thuật và ghép da, nằm viện hơn một năm để điều trị. Bức ảnh chụp cô bé chạy khỏi biển lửa đã lan truyền khắp thế giới và trở thành biểu tượng cho sự tàn khốc của chiến tranh.

Sau này, Phan Thị Kim Phúc trở thành nhà hoạt động vì hòa bình và Đại sứ thiện chí của UNESCO, thường chia sẻ câu chuyện của mình để kêu gọi chấm dứt chiến tranh và giúp đỡ trẻ em bị ảnh hưởng bởi xung đột.

Bà từng nói rằng dù cơ thể vẫn mang nhiều vết sẹo, nhưng bà chọn tha thứ và sống vì hòa bình.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn