Ngày Anh Trở Về
Bà Trần Thị Hương là em gái của một liệt sĩ hy sinh năm 1972. Sau gần nửa thế kỷ chờ đợi, gia đình bà cuối cùng cũng đón được anh trai trở về quê nhà.
Suốt 47 năm, trong căn nhà nhỏ ở quê, bà Trần Thị Hương luôn thấy mẹ mình để dành một chỗ trống trên mâm cơm ngày giỗ.
Mỗi năm, mẹ bà lại đặt thêm một bát cơm, một đôi đũa rồi lặng lẽ nói:
“Cho anh con.”
Người anh cả của bà — liệt sĩ Trần Văn Khánh — hy sinh năm 1972 tại chiến trường Quảng Trị. Gia đình chỉ nhận được giấy báo tử, không biết nơi an táng.
Mẹ bà mất khi chưa tìm được con.
Trước lúc nhắm mắt, bà nắm tay con gái dặn:
“Nhất định phải đưa anh con về…”
Lời dặn ấy trở thành tâm nguyện của cả gia đình.
Năm 2019, sau nhiều năm tìm kiếm và giám định, gia đình nhận được tin đã xác định được hài cốt của anh Khánh.
Ngày xe đưa hài cốt về làng, cả con đường chật kín người đứng đón.
Bà Hương ôm di ảnh anh trai mà khóc nghẹn:
“Anh ơi… anh về rồi…”
Khi hạ huyệt, bà đặt xuống bên cạnh anh một bát cơm trắng và đôi đũa mới.
Rồi thì thầm:
“Mẹ chờ anh gần nửa đời người…
cuối cùng anh cũng về nhà.”
Tối hôm ấy, lần đầu tiên sau gần 50 năm—
Trên mâm cơm gia đình không còn chiếc bát đặt cho người vắng mặt nữa.
Vì người ấy đã trở về.



