Anh hùng Lực lượng vũ trang

Ngày Anh Trở Về Bằng Mùa Xuân

Đắk Lắk03/07/2026Nguyễn Hoàng Phúc Hậu (Đoàn thanh niên xã Ea Kiêt)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Mùa xuân năm ấy đến sớm hơn mọi năm. Những cành mai trước sân vừa hé nụ, mùi hương của đất sau cơn mưa đầu mùa lan khắp xóm nhỏ. Trên con đường làng, tiếng trẻ con nô đùa hòa cùng tiếng chim ríu rít báo hiệu một năm mới đang về. Nhưng trong căn nhà cuối xóm, bà Tư vẫn ngồi lặng bên hiên, đôi mắt dõi về con đường quen thuộc như đã làm suốt mấy chục năm qua.

Ngày anh lên đường nhập ngũ, cũng là một ngày xuân. Mẹ gói cho anh nắm cơm, dúi vào ba lô chiếc khăn tay đã cũ rồi dặn: "Khi nào đất nước yên bình thì con về." Anh cười, cái cười hiền lành của chàng trai vừa tròn đôi mươi, hứa sẽ trở về sửa lại căn nhà đã dột, trồng thêm hàng cau trước ngõ và đón mẹ sống những ngày bình yên. Mẹ đứng nhìn theo bóng con khuất dần sau hàng tre, không ngờ đó là lần cuối cùng được nhìn thấy con bằng xương bằng thịt.

Ít lâu sau, chiến trường gửi về một tờ giấy báo tử. Người ta nói anh đã hy sinh trong một trận đánh ác liệt để bảo vệ đồng đội. Mẹ không khóc thành tiếng. Mẹ chỉ lặng lẽ đặt tờ giấy lên bàn thờ cha anh, thắp một nén hương rồi ngồi suốt đêm bên ngọn đèn dầu leo lét. Từ đó, mỗi mùa xuân đi qua, mẹ vẫn quét dọn sân nhà, nấu những món anh thích và mở rộng cánh cổng như chờ con trở về.

Thời gian lặng lẽ trôi. Mái tóc mẹ bạc trắng, lưng còng xuống theo năm tháng. Ngôi làng đổi thay từng ngày, những con đường đất đã thành đường bê tông, những mái tranh xưa được thay bằng mái ngói đỏ. Chỉ có thói quen chờ đợi của mẹ là chưa bao giờ đổi. Người trong làng ai cũng hiểu, nên mỗi dịp Tết đều ghé thăm, ngồi cùng mẹ nhắc lại chuyện về người lính trẻ năm nào.

Một mùa xuân, đoàn cán bộ địa phương mang về cho gia đình một kỷ vật được tìm thấy trên chiến trường cũ. Đó là cuốn sổ tay đã sờn mép, bên trong vẫn còn nguyên nét chữ của anh. Trang cuối cùng chỉ vỏn vẹn một dòng: "Nếu con không trở về, xin mẹ đừng buồn. Con sẽ trở về trong những mùa xuân của quê hương." Đọc đến đó, đôi bàn tay mẹ run lên, nước mắt lặng lẽ rơi trên những trang giấy đã úa màu.

Sáng hôm sau, mẹ mang cuốn sổ lên nghĩa trang liệt sĩ. Những hàng cây đang đâm chồi non, những khóm hoa cúc nở vàng dưới nắng mới. Mẹ đặt cuốn sổ bên tấm bia mang tên anh, nhẹ nhàng vuốt lên từng con chữ rồi khẽ nói: "Con đã giữ lời hứa rồi. Con thật sự đã trở về."

Trong tiếng gió xuân xào xạc, mẹ bỗng cảm thấy anh chưa từng rời xa. Anh trở về trong màu xanh của những cánh đồng không còn khói lửa, trong tiếng cười của lũ trẻ lớn lên giữa hòa bình, trong những ngôi trường rộn rã tiếng học sinh và trong từng lá cờ đỏ tung bay trên khắp quê hương. Anh không trở về bằng bước chân của một người lính, mà trở về bằng thành quả của sự hy sinh, bằng cuộc sống bình yên mà bao thế hệ hôm nay đang được hưởng.

Chiều xuống, ánh nắng xuân phủ vàng cả nghĩa trang. Những cánh hoa lay nhẹ trong gió như những lời chào lặng lẽ của những người đã nằm lại. Mẹ mỉm cười, nỗi nhớ vẫn còn nhưng không còn chỉ là nước mắt. Bởi mẹ hiểu rằng có những người ra đi để mùa xuân ở lại với đất nước.

Ngày anh trở về không có tiếng quân nhạc, không có đoàn tàu hay chuyến xe đón đợi. Anh trở về trong ký ức của mẹ, trong lòng biết ơn của quê hương và trong mùa xuân vĩnh cửu của dân tộc. Chừng nào đất nước còn thanh bình, chừng đó anh vẫn còn hiện diện, như những chồi non không ngừng vươn lên sau mỗi mùa đông, mang theo niềm tin, hy vọng và sự sống mãi mãi không tàn.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn