Ngày ấy chúng tôi
Anh Lanh chỉ về cánh đồng ngô trước mặt: “Chú còn nhớ cái bãi tha ma ngày trước không? Bây giờ bốn mùa đều trồng ngô. Người ta đấu thầu cả đấy”.
Anh Lanh chỉ về cánh đồng ngô trước mặt: “Chú còn nhớ cái bãi tha ma ngày trước không? Bây giờ bốn mùa đều trồng ngô. Người ta đấu thầu cả đấy”.
“Em quên sao được cơ chứ. Có thằng bạn đã từng ví đây là bãi chiến trường khi đánh trận giả của học sinh K8 bọn em”.
Ngày ấy chúng tôi chia thành hai phe. Một phe là học sinh làng Phùng, một phe là học sinh K8. Những con bò đực như những con chiến mã lao vào húc nhau. Và chúng tôi những chiến binh hai bên cầm những thanh gươm bằng tre dài rạp mình trên lưng “ngựa” cũng hăng hái không kém. Chơi chán lại cùng nhau đi bắt châu chấu, hái nấm cỏ may nướng ăn. Có khi còn vào giữa ruộng ngô của hợp tác bẻ trộm. Nhờ những trò chơi đó mà quên đi nỗi nhớ nhà…


