“Ngày ấy, chúng tôi chỉ nghĩ phải đi”
Những ngày hành quân gian khổ, thiếu ăn, thiếu ngủ, nhưng không ai nản lòng. Bác nhớ nhất là những đêm nằm rừng, nhìn lên bầu trời mà nhớ phố phường Hồng Bàng. “Chỉ cần nghĩ đến quê nhà, là có thêm sức mạnh,” bác nói.
Bác Nguyễn Văn Khải, cựu chiến binh phường Hồng Bàng, chậm rãi kể: “Hồi đó, nghe loa phát thanh kêu gọi, thanh niên chúng tôi chẳng ai bảo ai, tự viết đơn xin nhập ngũ.” Bác rời mái nhà nhỏ ven sông, mang theo lời dặn của mẹ và niềm tin giản dị: đi để bảo vệ quê hương.
Những ngày hành quân gian khổ, thiếu ăn, thiếu ngủ, nhưng không ai nản lòng. Bác nhớ nhất là những đêm nằm rừng, nhìn lên bầu trời mà nhớ phố phường Hồng Bàng. “Chỉ cần nghĩ đến quê nhà, là có thêm sức mạnh,” bác nói.
Trở về sau chiến tranh, bác vẫn giữ thói quen dậy sớm, tập thể dục như thời quân ngũ. Với bác, ký ức thời hoa lửa không chỉ là gian khổ, mà còn là quãng đời đẹp nhất của tuổi trẻ.



