NGÀY ẤY CHÚNG TÔI ĐI BỘ ĐỘI
Năm 1979, khi đất nước vừa bước ra khỏi chiến tranh chưa bao lâu, chú Nguyễn Ngọc Thăng, sinh năm 1960, đã lên đường nhập ngũ huyện Châu Thành, tỉnh Trà Vinh năm 1979. Ngày ấy, chú còn rất trẻ, tuổi đôi mươi mang theo trái tim nồng nhiệt và một niềm tin giản dị: đã là người lính thì sẵn sàng đi bất cứ nơi đâu Tổ quốc cần.

Năm 1979, khi đất nước vừa bước ra khỏi chiến tranh chưa bao lâu, chú Nguyễn Ngọc Thăng, sinh năm 1960, đã lên đường nhập ngũ huyện Châu Thành, tỉnh Trà Vinh năm 1979. Ngày ấy, chú còn rất trẻ, tuổi đôi mươi mang theo trái tim nồng nhiệt và một niềm tin giản dị: đã là người lính thì sẵn sàng đi bất cứ nơi đâu Tổ quốc cần.
Đơn vị của chú được lệnh tập kết, huấn luyện, chuẩn bị tư thế sẵn sàng chiến đấu tại chiến trường Campuchia. Những đêm thao trường lặng gió, ánh trăng nhợt nhạt rơi trên nòng súng lạnh, chú Thăng cùng đồng đội siết chặt tay nhau, tự nhủ phải vững vàng để bước vào lửa đạn. Trong hàng ngũ ấy, có một người lính rất đặc biệt – chú Trần Thanh Thế, vừa là đồng đội, vừa là người hàng xóm sống cạnh nhà chú Thăng từ thuở ấu thơ.
Hai người lớn lên cùng xóm nhỏ, cùng tắm sông, thả diều, rồi cùng khoác áo lính. Trong quân ngũ, họ chia nhau từng ngụm nước, từng bữa cơm vội, Tình làng nghĩa xóm nay hóa thành tình đồng đội, gắn bó như ruột thịt.
Giữa lúc cả đơn vị đang trong tư thế chờ lệnh xuất quân, tin bất ngờ truyền về. Chiến sự kết thúc, những người lính như chú Thăng chưa kịp bước vào trận mạc đã òa khóc trong niềm vui xen lẫn nghẹn ngào. Chú Trần Thanh Thế – người đồng đội thân thiết, người hàng xóm năm nào – đã bị thương nặng sau một vụ nổ mìn trong quá trình làm nhiệm vụ trước đó. Anh không còn nguyên vẹn như ngày ra đi. Bom mìn đã cướp đi một chân phải của anh, để lại những vết thương không bao giờ lành trong cả thể xác lẫn tâm hồn.
Chú Thăng lặng người, chú hiểu rằng không phải ai cũng trở về nguyên vẹn. Có những người lính mang trên mình những “bông hoa lửa” – hoa của bom đạn, của máu, của hy sinh thầm lặng. Hoa ấy không rực rỡ sắc màu, nhưng cháy lên bằng lòng yêu nước và tình đồng đội son sắt.
Nhiều năm sau, khi trở về đời thường, mỗi lần nhìn thấy chú Thế với dáng đi chậm chạp, chú Thăng lại thấy như có ngọn lửa âm ỉ trong tim. Đó không phải ngọn lửa đau thương, mà là ngọn lửa của ký ức, của biết ơn và trân trọng. Họ không cần nói nhiều, chỉ một ánh mắt cũng đủ hiểu rằng: chúng ta đã từng sống, từng sẵn sàng hy sinh vì nhau và vì Tổ quốc.
Chiến tranh đã lùi xa, nhưng hoa lửa của tình đồng đội vẫn nở


