NGÀY ẤY CHÚNG TÔI LÊN ĐƯỜNG
Năm 1987, khi đất nước đã bước sang một thời kỳ mới nhưng người lính vẫn còn rất nhiều nhiệm vụ phải thực hiện, chàng trai Lê Khả Hải, sinh năm 1966, rời quê hương lên đường nhập ngũ. Khi ấy, anh vừa bước qua tuổi đôi mươi – cái tuổi đẹp nhất của một đời người, cái tuổi mà những ước mơ riêng còn ở phía trước nhưng trách nhiệm với Tổ quốc được đặt lên hàng đầu.
Ngày lên đường, có lẽ điều anh nhớ nhất chính là hình ảnh quê nhà phía sau lưng. Một chiếc ba lô, bộ quân phục và những lời dặn dò của gia đình trở thành hành trang theo anh trong những ngày đầu của cuộc sống quân ngũ. Từ một thanh niên quen với cuộc sống gia đình, anh bắt đầu làm quen với tiếng kẻng, giờ giấc nghiêm ngặt, những buổi huấn luyện và cuộc sống tập thể.
Những ngày đầu làm lính không phải lúc nào cũng dễ dàng. Sáng thức dậy từ rất sớm, ngày qua ngày là những buổi tập luyện, hành quân và thực hiện nhiệm vụ. Mỗi người lính đến từ một quê hương khác nhau, nhưng khi khoác lên mình bộ quân phục, mọi khoảng cách dần được xóa nhòa. Họ trở thành những người đồng chí, cùng ăn, cùng ở, cùng luyện tập và cùng động viên nhau vượt qua những lúc khó khăn.
Trong những năm tháng ấy, nỗi nhớ quê là điều không thể tránh khỏi. Nhớ gia đình, nhớ những con đường làng, nhớ những bữa cơm quê và cả những người thân đang ngày ngày mong ngóng. Một lá thư từ quê gửi tới cũng đủ làm người lính vui cả ngày. Những câu chuyện về quê hương trở thành đề tài quen thuộc trong những giờ nghỉ. Chính những điều bình dị ấy đã làm nên tình đồng đội sâu sắc.
Ba năm trong quân ngũ, từ năm 1987 đến năm 1990, là quãng thời gian tuổi trẻ đáng nhớ của anh Lê Khả Hải. Đó không chỉ là những ngày tháng thực hiện nghĩa vụ, mà còn là những năm tháng rèn luyện bản lĩnh, ý chí và trách nhiệm. Quân đội dạy người lính biết sống có kỷ luật, biết chia sẻ và quan trọng hơn cả là biết đặt nhiệm vụ chung lên trên những lợi ích riêng.
Năm 1990, sau ba năm khoác áo lính, anh Lê Khả Hải trở về quê hương. Ngày trở về có niềm vui của người hoàn thành nhiệm vụ, có sự ấm áp của gia đình sau những năm xa cách, nhưng cũng có một chút lưu luyến khi phải chia tay những người đồng đội đã cùng mình trải qua những tháng ngày đáng nhớ.
Chiếc ba lô ngày nhập ngũ giờ đã được đặt xuống, nhưng những gì học được trong quân đội vẫn theo anh suốt cuộc đời. Từ một người lính trẻ, anh trở về tiếp tục lao động, xây dựng gia đình và cuộc sống. Những năm tháng quân ngũ trở thành một phần ký ức đẹp – không ồn ào, không phô trương, nhưng mỗi khi nhắc lại vẫn khiến lòng người bồi hồi.
Nhiều năm đã trôi qua, những người lính năm xưa mỗi người một cuộc sống, một hoàn cảnh. Nhưng nếu có dịp gặp lại, chỉ cần một câu hỏi: “Ngày ấy anh em mình ở đơn vị thế nào?”, những ký ức tưởng đã ngủ quên lại có thể ùa về.
Đó chính là một thời hoa lửa – một thời tuổi trẻ của anh Lê Khả Hải, từ năm 1987 đến năm 1990. Ba năm không quá dài so với một đời người, nhưng đủ để để lại những kỷ niệm về quê hương, gia đình, đồng đội và những năm tháng trưởng thành.
Và có lẽ, điều đáng quý nhất khi nhìn lại quãng đời ấy không phải là mình đã trải qua bao nhiêu gian khó, mà là mình đã từng có một tuổi trẻ biết sống vì trách nhiệm, biết sẻ chia và biết cống hiến cho quê hương, đất nước.


