Ngày ấy, giữa rừng sâu núi thẳm, bộ đội, thanh niên xung phong và dân công hỏa tuyến đã mở nên tuyến đường huyền thoại – Đường Trường Sơn.
Ngày ấy, giữa rừng sâu núi thẳm, bộ đội, thanh niên xung phong và dân công hỏa tuyến đã mở nên tuyến đường huyền thoại – Đường Trường Sơn.
Trường Sơn mùa mưa, đất đỏ quánh bùn, xe tải sa lầy. Mùa khô, nắng cháy da người, nước uống thiếu thốn. Bom đạn dội xuống ngày đêm, cây rừng đổ ngổn ngang. Nhưng sau mỗi trận bom, những người lính lại lặng lẽ san lấp hố sâu, nối lại mạch đường.
Có những cô gái thanh niên xung phong tuổi vừa mười tám, đôi mươi, ngày cầm cuốc xẻng, đêm đứng gác giữa rừng. Có những anh lái xe vận tải chỉ kịp chợp mắt vài giờ rồi lại vượt trọng điểm, quyết giữ cho “mạch máu giao thông” không bao giờ tắc.
Tình đồng đội giữa đại ngàn
Giữa gian khổ, tình người càng ấm áp. Một bát cơm sẻ nửa, một bi đông nước chuyền tay nhau giữa trưa nắng gắt. Khi đồng đội ngã xuống, những người còn lại siết chặt tay nhau, tiếp tục bước đi.



