Bài viết

NGÀY BÁC HỒ GỌI: “CHÚ CỐC CÓ MẶT Ở ĐÂY KHÔNG?”

Một trong những kỷ niệm đáng nhớ nhất trong cuộc đời Nguyễn Văn Cốc là lần ông được gặp Chủ tịch Hồ Chí Minh vào Tết Kỷ Dậu năm 1969. Khi Bác hỏi ai là người bắn rơi nhiều máy bay nhất, tên Nguyễn Văn Cốc được nhắc đến. Cuộc gặp ngắn ngủi nhưng trở thành ký ức sâu sắc đối với người phi công trẻ.

Bắc Ninh25/08/2026Phường Trần Phú (Phường Trần Phú)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong cuộc đời của một người lính, có những khoảnh khắc chỉ diễn ra trong vài phút nhưng có thể được nhớ suốt cả cuộc đời. Với Anh hùng Nguyễn Văn Cốc, một trong những khoảnh khắc như vậy là lần ông được gặp Chủ tịch Hồ Chí Minh vào dịp Tết Kỷ Dậu năm 1969. Theo lời kể được báo chí ghi lại, khi ấy Bác Hồ đến thăm Quân chủng Phòng không - Không quân. Nguyễn Văn Cốc lúc ấy còn rất trẻ nhưng đã có thành tích nổi bật trong chiến đấu. Trong cuộc gặp, Chủ tịch Hồ Chí Minh hỏi những người có mặt có bao nhiêu đồng chí là Anh hùng Quân đội. Khi được trả lời có 5 người, Bác tiếp tục hỏi ai là người bắn rơi nhiều máy bay Mỹ nhất. Chính ủy Đặng Tính báo cáo rằng đó là Nguyễn Văn Cốc, phi công Trung đoàn 921. Bác hỏi: “Chú Cốc có mặt ở đây không?”. Nguyễn Văn Cốc đáp rằng mình có mặt. Đối với một người lính trẻ, được Bác Hồ gọi tên giữa một cuộc gặp chắc chắn là một niềm xúc động rất lớn. Nguyễn Văn Cốc kể lại rằng ông đứng nghiêm trước Bác và báo cáo theo điều lệnh quân đội. Khi Bác hỏi đã bắn rơi bao nhiêu máy bay, ông trả lời 9 chiếc. Câu chuyện ấy được lưu giữ không phải bởi một lời khen dài hay một nghi thức lớn. Nó được nhớ bởi sự gần gũi. Bác Hồ gọi tên một người lính trẻ, hỏi thăm thành tích của anh và dành sự quan tâm đến người đang trực tiếp làm nhiệm vụ. Đối với Nguyễn Văn Cốc, đó trở thành một kỷ niệm đặc biệt trong cuộc đời. Khi kể lại câu chuyện nhiều năm sau, ông vẫn nhớ rõ không khí của cuộc gặp. Điều ấy cho thấy sức ảnh hưởng của những lời động viên đúng lúc đối với người lính. Trong chiến tranh, những người làm nhiệm vụ luôn phải đối mặt với áp lực và khó khăn. Một lời động viên từ người lãnh đạo có thể trở thành nguồn khích lệ rất lớn. Đối với Nguyễn Văn Cốc, cuộc gặp Bác diễn ra vào thời điểm ông đang ở tuổi thanh niên và vừa lập nhiều chiến công. Nhưng nếu chỉ nhìn câu chuyện ở góc độ thành tích thì sẽ bỏ qua một điều quan trọng hơn: Bác Hồ không chỉ quan tâm đến con số chiến công mà còn quan tâm đến những người đang trực tiếp bảo vệ đất nước. Câu chuyện về cuộc gặp ấy cũng cho thấy vị trí của lực lượng không quân trong cuộc kháng chiến. Những phi công trẻ như Nguyễn Văn Cốc được đào tạo để bảo vệ bầu trời miền Bắc. Họ là một thế hệ mới của quân đội Việt Nam, được học những kỹ thuật hiện đại và phải làm chủ những phương tiện chiến đấu tiên tiến. Thành tích của họ là kết quả của quá trình đào tạo và sự hỗ trợ của cả tập thể. Nguyễn Văn Cốc sau này trở thành một trong những phi công có thành tích cao nhất của Không quân Nhân dân Việt Nam. Ông được phong tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân và sau này mang quân hàm Trung tướng. Nhưng khi nhắc về cuộc đời mình, ông vẫn nhớ đến lần Bác Hồ gọi tên mình. Có lẽ bởi những khoảnh khắc như vậy khiến một người lính cảm nhận rõ hơn rằng công việc mình đang làm được Tổ quốc và nhân dân ghi nhận. Đối với thế hệ hôm nay, câu chuyện “Chú Cốc có mặt ở đây không?” không chỉ là một kỷ niệm lịch sử. Đó còn là câu chuyện về sự động viên, về niềm tin và về trách nhiệm của tuổi trẻ. Một lời hỏi thăm của người lãnh đạo có thể trở thành ký ức suốt đời của một người lính. Và ký ức ấy, sau nhiều thập kỷ, vẫn được kể lại như một phần đẹp của “thời hoa lửa”.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn