Bài viết

Ngày bác Nhữ đứng trước cánh cửa

Thanh Hóa16/09/2026Lê Thị Thu Hiền (Xã Hoằng Hóa)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Có những cánh cửa mở ra một căn nhà.

Nhưng cũng có những cánh cửa đánh dấu ranh giới giữa hai chặng đời.

Ngày Lê Đình Nhữ lên đường nhập ngũ năm 1969, có lẽ cánh cửa quê nhà đã trở thành một trong những hình ảnh khó quên của tuổi trẻ.

Một người bước ra.

Phía trước là chiến trường B.

Phía sau là gia đình.

Chỉ một bước chân, nhưng cuộc đời đã sang một trang khác.

Ngày còn ở nhà, cánh cửa chỉ là thứ quen thuộc đến mức chẳng ai để ý.

Sáng mở cửa đi.

Tối đóng cửa về.

Ngày này qua ngày khác.

Nhưng buổi sáng người lính lên đường, cánh cửa ấy bỗng mang một ý nghĩa khác.

Nó là nơi ông bước qua để rời xa những điều thân thuộc.

Có lẽ không ai biết cuộc chia tay ấy sẽ kéo dài bao lâu.

Không ai biết ngày trở về sẽ là ngày nào.

Chỉ biết rằng phải đi.

Và rồi người lính bước đi.

Những năm tháng tiếp theo không còn được tính bằng những mùa vụ hay những dịp sum họp gia đình.

Thời gian được tính bằng những ngày xa quê.

Bằng những lá thư.

Bằng những tin tức từ hậu phương.

Bằng niềm mong chờ một ngày được trở lại.

Con người trong chiến tranh đôi khi không mong những điều quá lớn.

Họ chỉ mong một ngày có thể bước qua cánh cửa quen thuộc một lần nữa.

Đứng trước căn nhà của mình.

Nhìn thấy những người thân.

Ngồi xuống một nơi quen thuộc.

Và biết rằng mình đã trở về.

Nhưng điều đáng nói là khi người lính trở về, cánh cửa ấy có thể vẫn là cánh cửa cũ, nhưng người bước qua nó đã không còn là chàng trai năm 1969 nữa.

Tuổi trẻ đã đi qua.

Thời gian đã thay đổi con người.

Những trải nghiệm đã làm một người trẻ trưởng thành.

Đó là cái giá mà một thế hệ đã trả cho lịch sử.

Ngày hôm nay, những cánh cửa của chúng ta mở ra một thế giới rất khác.

Sau cánh cửa là tiếng trẻ con cười.

Là bàn học.

Là bữa cơm.

Là điện thoại.

Là những ước mơ về tương lai.

Đó chính là cuộc sống mà thế hệ trước từng mong muốn giữ gìn.

Vì vậy, mỗi lần bước qua cánh cửa nhà mình, có lẽ chúng ta nên nhớ rằng: được trở về nhà sau một ngày bình thường cũng là một niềm hạnh phúc.

Ngày người lính bước qua cánh cửa để ra đi, ông mang theo tuổi trẻ; ngày trở về, ông mang theo cả một thời đại.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Ngày bác Nhữ đứng trước cánh cửa | Câu chuyện thời hoa lửa