Ngày bắn rơi chiếc F-4 cuối cùng
ÔNG PHẠM VĂN ỨNG (Sinh năm 1950 – Quê Yên Thành, Nghệ An – Bộ đội cao xạ Sư đoàn 367)
Tôi đi bộ đội lúc 20 tuổi. Lính cao xạ tụi tôi chỉ ngủ ít, nhưng nghe tiếng phản lực thì tỉnh ngay.”
Ngày 12/4/1972, đơn vị ông đóng ở đồi Trại Lách – Quảng Bình. Sáng sớm, radar báo có tốp F-4 bay thấp.
Ông kể: “Thằng Thanh – sinh 1953, Thanh Hóa – nó trực ngắm.
Nó la lớn: ‘Chuẩn bị! 800 mét!’” Khi chiếc F-4 sà xuống thả bom, đơn vị nổ loạt đạn.
Chiếc máy bay bùng cháy, rơi xuống phía sông Gianh.
Ông Ứng kể mà mắt vẫn ánh lên: “Khi nó rơi, thằng Thanh ôm tôi mà cười. Nhưng chưa kịp cười lâu thì mảnh bom rơi trúng trận địa.” Thanh hy sinh ngay cạnh giá pháo. Tay nó vẫn nắm chặt cần ngắm.
Ông nói, giọng chậm lại: “Thắng trận đó, mà tôi chẳng thấy vui. Tôi chỉ nhớ cái nụ cười của nó



