Bài viết

NGÀY BẾN CỦI ĐỨNG LÊN – MÙA THU 1965

NGÀY BẾN CỦI ĐỨNG LÊN – MÙA THU 1965

Tây Ninh19/04/2026Ban Biên tập tổng hợp4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tháng 10 năm 1965, vùng đất Bến Củi bước vào một thời khắc đặc biệt.

Sau nhiều năm chịu sự kiểm soát, càn quét của địch, lực lượng cách mạng đã âm thầm chuẩn bị cho một bước ngoặt lớn. Không còn chỉ là bám trụ, không còn chỉ là giữ làng… mà là đứng lên giành lại quê hương.

Những ngày trước đó, rừng cao su vẫn yên ắng như thường. Người dân vẫn đi làm, vẫn sinh hoạt như không có điều gì khác lạ. Nhưng dưới sự yên lặng ấy là cả một sự chuẩn bị âm thầm.

Từng tổ du kích được bố trí.
Từng tuyến đường được nắm chắc.
Từng cơ sở quần chúng sẵn sàng phối hợp.

Khi thời cơ đến, lực lượng cách mạng đồng loạt hành động.

Tiếng súng vang lên giữa rừng cao su, phá tan bầu không khí im lặng kéo dài suốt nhiều năm. Địch bị đánh bất ngờ, hoang mang, không kịp trở tay. Từng vị trí bị phá vỡ, từng tuyến phòng thủ bị xuyên thủng.

Nhưng điều làm nên sức mạnh không chỉ là lực lượng vũ trang…

Mà là sự đồng lòng của Nhân dân.

Người dân không còn đứng ngoài. Họ tham gia dẫn đường, tiếp tế, hỗ trợ chiến đấu. Những con đường quen thuộc trở thành lợi thế. Những gốc cao su từng che giấu cán bộ nay lại trở thành chỗ dựa cho lực lượng tiến công.

Cuộc chiến không kéo dài quá lâu.

Đến ngày 25 tháng 10 năm 1965, Bến Củi được giải phóng.

Lần đầu tiên, lá cờ cách mạng tung bay trên vùng đất này sau bao năm tháng đấu tranh gian khổ. Không khí vỡ òa. Những giọt nước mắt, những cái ôm, những tiếng gọi nhau giữa niềm vui không thể diễn tả thành lời.

Đó không chỉ là một chiến thắng quân sự.

Mà là chiến thắng của ý chí.
Chiến thắng của lòng dân.
Chiến thắng của niềm tin không bao giờ tắt.

Từ một vùng đất bị kìm kẹp, Bến Củi đã trở thành vùng giải phóng, góp phần tạo nên vành đai an toàn cho căn cứ cách mạng, tiếp thêm sức mạnh cho các chiến trường xung quanh.

Nhiều năm sau, khi nhắc lại, người ta vẫn nhớ cảm giác của ngày hôm ấy — ngày mà cả một vùng đất như được hồi sinh.

Ngày mà người dân không còn cúi đầu,
mà đứng thẳng, nhìn về phía trước.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn