Bài viết

NGÀY BƯỚC RA KHỎI LÀNG KHI MỚI HAI MƯƠI TUỔI

Thanh Hóa16/09/2026Lê Thị Lan (Xã Hoằng Hóa)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tôi sinh năm 1952, lớn lên giữa thôn Đằng Trung, nơi con đường làng uốn lượn, hàng cây đa già đứng canh trước cổng nhà như những người lính thầm lặng. Tuổi thơ tôi gắn bó với đồng ruộng, với những buổi trưa ngồi dưới bóng cây nghe người lớn kể chuyện về những ngày kháng chiến, về những người con của quê hương đã ra đi không bao giờ trở lại. Lòng tôi từ sớm đã ấp ủ một ước mơ: mai này cũng được như họ, góp sức bảo vệ mảnh đất này, bảo vệ những người thân yêu. Năm 1972, khi vừa tròn 20 tuổi, giấy gọi nhập ngũ đến nhà. Đêm đó, cả nhà ngồi quanh bếp lửa, ánh lửa bập bùng chiếu trên gương mặt cha đã có nếp nhăn, mẹ tay run gói quần áo vào chiếc khăn gói cũ. Cha nói nhẹ mà chắc: “Con đã lớn, đường nước đang chở nặng, đi cho xứng danh con nhà Hoằng Hóa”. Mẹ chỉ lau nước mắt, không nói nhiều, nhưng khi trao chiếc gói cho tôi, tay nắm chặt bàn tay tôi như muốn truyền cả sức lực vào lòng con. Sáng hôm sau, cả làng ra tận ngõ tiễn, ai cũng đặt tay lên vai tôi, dặn “giữ gìn mình, thắng trận trở về”. Tôi bước đi, chân nặng nhưng lòng tự hào, biết mình không chỉ mang theo bộ quần áo, mà cả niềm tin, niềm mong đợi của bao người. Đơn vị tôi thuộc đoàn H4, hành quân suốt nhiều ngày xuyên qua núi rừng, mỗi bước đi đều in dấu tình yêu quê hương, ý chí kiên cường của người con ra trận. Tôi tự nhủ: Nguyễn Trọng Chức ơi, dù có khó khăn đến đâu, cũng không được để người thân, người làng thất vọng.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
NGÀY BƯỚC RA KHỎI LÀNG KHI MỚI HAI MƯƠI TUỔI | Câu chuyện thời hoa lửa