Bài viết

Ngày càng vắng bóng đồng đội

Hà Tĩnh17/04/2026Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Sau thời gian dài làm nhiệm vụ quốc tế trên chiến trường nước bạn Campuchia chiến đấu tiêu diệt chế độ diệt chủng Pôn Pốt, xây dựng chính quyền cơ sở, năm 1989, theo chủ trương của Quân ủy Trung ương, Bộ Quốc phòng, chúng ta đã rút toàn bộ quân về nước. Những đơn vị thuộc CANDVT trước đây là những người lính cuối cùng rút khỏi biên giới nước bạn, nhiều đơn vị đã hi sinh phân nửa quân số.

Sau 10 năm chiến đấu trên đất Campuchia, nhiều người trong số cán bộ CANDVT Nghệ Tĩnh trở về gặp muôn vàn khó khăn trong cuộc sống đời thường. Vừa trở về từ Campuchia, Thiếu tá Nguyễn Lâm Khuê đã phải gánh chịu nỗi đau lớn. Người vợ tần tảo bỗng dưng đổ bệnh, mù lòa vĩnh viễn. Không kịp nghỉ ngơi, bác trở thành lao động chính làm đủ nghề để có thêm thu nhập báo hiếu với cha mẹ già, chăm sóc người vợ mù lòa và con nhỏ. Cha tôi và nhiều đồng đội cũng vậy, trở về với gia đình, họ gác bỏ quân phục trở thành người nông dân trên đồng ruộng để chăm lo cho các con ăn học nên người. Trong trái tim những người lính CANDVT Nghệ Tĩnh năm xưa luôn chan chứa hình ảnh của đồng đội một thời sát cánh ở chiến trường Campuchia và mong muốn có ngày gặp mặt.

Đến năm 2000, khi cuộc sống gia đình đỡ vất vả, cha tôi và Thiếu tá Khuê mới bắt đầu hành trình tìm lại những đồng đội CANDVT trở về từ chiến trường nước bạn. Những lúc rảnh rỗi, hai cựu chiến binh lại chở nhau trên xe máy khắp các huyện lân cận như Đô Lương, Yên Thành, Thanh Chương... để dò hỏi nhà đồng đội. Sau nhiều cuộc hành trình, năm đầu tiên, cha tôi đã liên lạc được 15 người lính CANDVT Nghệ Tĩnh chiến đấu ở chiến trường Campuchia và hẹn gặp nhau vào một ngày nhất định trong năm.

Từ 15 người ban đầu, đến nay, “Hội Campuchia” CANDVT Nghệ Tĩnh đã có 40 thành viên, chủ yếu đang sinh sống tại hai tỉnh Nghệ An và Hà Tĩnh. Họ là những cán bộ thuộc Đại đội 6, Tiểu đoàn 2, Trung đoàn 6 lực lượng CANDVT làm nhiệm vụ quốc tế trên đất bạn. Mỗi năm một lần, những đồng đội lại tổ chức gặp mặt, khi ở Nghệ An, lúc ở Hà Tĩnh. Cứ đến ngày hẹn, nhiều người vượt cả trăm cây số bằng xe máy để được gặp mặt đồng đội cũ.

Mỗi người một hoàn cảnh, có người may mắn con cái trưởng thành, nhiều người tuổi đã cao vẫn bám ruộng đồng để lo cho cuộc sống gia đình. Một số người trở về, vẫn chưa nhận được bất kỳ một chế độ chính sách nào của Nhà nước. Thế nhưng trong ngày hội ngộ, các bác, chú cựu chiến binh cùng ôn lại những kỷ niệm hào hùng những ngày chiến đấu trên đất bạn. Họ cùng tưởng nhớ đến những đồng đội đã hi sinh trong những trận đánh với quân Pôn Pốt trên biên giới Campuchia - Thái Lan. Động viên, dặn dò nhau phải cố gắng vượt qua những khó khăn trong cuộc sống, gương mẫu, giáo dục con cháu trở thành người có ích cho xã hội.

“Trở về vì hoàn cảnh khó khăn quá, mình vẫn không thể bắt liên lạc được với tất cả đồng đội. Số anh em được trở về luôn bị dằn vặt khi không thể nắm được hoàn cảnh gia đình của những đồng đội đã hi sinh trên đất bạn. Điều đó càng khó khăn hơn, khi cuộc đoàn tụ hằng năm ngày một vắng bóng đồng đội” - Bác Nguyễn Lâm Khuê, Hội trưởng “Hội Campuchia” CANDVT Nghệ Tĩnh chia sẻ. Ông lại nói rằng, được thăm lại chiến trường xưa là điều khó, nhưng giá như tổ chức được cuộc gặp mặt cán bộ, chiến sĩ 7 Trung đoàn CANDVT ngày xưa tham gia nhiệm vụ quốc tế ở Campuchia thì tốt quá.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn