Bài viết

Ngày chia tay bên đất bạn

Hưng Yên26/08/2026xã Nguyễn Lương Bằng (Xã Nguyễn Lương Bằng)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

ôi sang Campuchia làm nhiệm vụ quốc tế khi vừa ngoài hai mươi tuổi. Những năm đầu, đơn vị phải liên tục cơ động, vừa thực hiện nhiệm vụ quân sự, vừa giúp nhân dân ổn định cuộc sống sau những năm tháng đầy biến động.

Đến năm đơn vị chuẩn bị rút quân về nước, bà con trong phum đến từ rất sớm. Người mang nải chuối, người mang vài trái dừa, có cụ già còn gói một ít nếp thơm để tặng bộ đội.

Một bà cụ nắm lấy tay tôi, nói bằng tiếng Khmer. Anh phiên dịch chậm rãi dịch lại:

"Các con về mạnh khỏe. Nhân dân Campuchia không quên bộ đội Việt Nam."

Nghe đến đó, cả hàng quân bỗng lặng đi.

Tôi nhìn những mái nhà lá vừa được dựng lại, con đường đất đã đông người qua lại, tiếng trẻ con gọi nhau ngoài sân chùa. Mọi thứ bình dị ấy khiến tôi tin rằng những năm tháng gian khổ của mình không hề vô nghĩa.

Trước lúc xe chuyển bánh, một cậu bé khoảng mười tuổi chạy theo, trao cho tôi một chiếc khăn rằn Khmer đã được giặt sạch.

Em nói điều gì đó rất nhanh.

Người phiên dịch mỉm cười:

"Em bảo, khi nhớ Campuchia thì nhìn chiếc khăn này."

Suốt mấy chục năm sau, chiếc khăn vẫn được tôi cất cẩn thận trong chiếc hòm gỗ ở nhà.

Mỗi lần mở ra, tôi lại nhớ đến những con người hiền hòa đã từng cưu mang bộ đội Việt Nam.

Trong đơn vị tôi có nhiều đồng đội đã nằm lại trên đất bạn.

Có người chưa kịp lập gia đình.

Có người chỉ còn vài tháng nữa là hết thời hạn phục vụ.

Ngày rút quân, chúng tôi dừng lại trước nghĩa trang, thắp nén hương và hứa sẽ không bao giờ quên những người đã gửi tuổi xuân cho nhiệm vụ quốc tế cao cả.

Tình hữu nghị giữa các dân tộc được xây dựng bằng sự hy sinh, chân thành và lòng nhân ái. Thế hệ trẻ hôm nay hãy gìn giữ hòa bình, tôn trọng bạn bè quốc tế và tiếp nối truyền thống đoàn kết mà cha anh đã vun đắp.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn