Ngày chiến thắng và giọt nước mắt muộn màng
Ngày chiến thắng và giọt nước mắt muộn màng
Người kể: Đại tá Nguyễn Khắc Nguyệt (Cựu trưởng xe tăng 380, Đại đội 4, Tiểu đoàn 2, Lữ đoàn xe tăng 203)Trưa ngày 30 tháng 4 năm 1975 là thời khắc lịch sử mà toàn thể dân tộc Việt Nam vỡ òa trong niềm vui sướng tột cùng. Chiếc xe tăng 390 và 843 của Lữ đoàn chúng tôi húc đổ cánh cổng Dinh Độc Lập, đánh dấu sự sụp đổ hoàn toàn của chính quyền Sài Gòn, kết thúc chặng đường kháng chiến chống Mỹ cứu nước trường kỳ gian khổ. Giữa biển người cờ hoa rực rỡ, tiếng reo hò vang dội cả bầu trời Sài Gòn, những chiến sĩ tăng thiết giáp chúng tôi bước xuống xe, ôm chầm lấy nhau mà khóc, mà cười như những đứa trẻ.Thế nhưng, giữa cái không khí đại thắng rực rỡ ấy, có một khoảng lặng đau đớn mà ít ai biết đến. Ngay sát hàng rào Dinh Độc Lập, bên cạnh chiếc xe tăng bám đầy bụi đường xa và vết đạn xước, tôi nhìn thấy người đồng đội của mình, anh Lê Tiến Thắng, pháo thủ số 1 của xe tăng bên cạnh, đang quỳ sụp xuống đất. Hai tay anh ôm chặt lấy thi thể của một người chiến sĩ bộ binh trẻ măng thuộc Sư đoàn 324.Cậu chiến sĩ bộ binh ấy hy sinh khi chỉ còn cách cánh cổng Dinh Độc Lập chưa đầy mười mét. Em bị trúng một loạt đạn bắn tỉa cuối cùng từ trên nóc nhà cao tầng của một tên lính ngụy cuồng tín bắn xuống, ngay trước khi lệnh đầu hàng được phát đi vỏn vẹn mười lăm phút. Máu từ ngực em chảy ra, nhuộm đỏ cả chiếc áo cao xạ bạc màu rừng, loang ra thảm cỏ xanh mướt của Dinh. Em ra đi khi trên môi như vẫn còn vương lại nụ cười của niềm vui chiến thắng cận kề, đôi mắt mở to nhìn về phía dinh thự tự do.Anh Thắng vừa vuốt mắt cho em vừa khóc nấc lên thành tiếng: "Em ơi, sao không đợi thêm mười phút nữa thôi? Hòa bình rồi em ơi! Mẹ ở quê đang đợi em về mà!". Tiếng khóc của anh Thắng lọt thỏm giữa tiếng nhạc vang lừng, tiếng reo hò "Việt Nam muôn năm!" của hàng triệu người dân trên đường phố. Giọt nước mắt của người lính tăng trong ngày đại thắng năm ấy cho tôi hiểu một điều sâu sắc: Cái giá của ngày 30 tháng 4 không chỉ có nụ cười, cờ hoa và vinh quang, mà nó được chất chồng bởi những sự hy sinh thầm lặng, đau đớn đến tận giây phút cuối cùng của những người anh hùng đã ngã xuống trước thềm cửa của hòa bình.



