Anh hùng Lực lượng vũ trang

Ngày chiến thắng vang tên Bế Văn Đàn

Chiều ngày 7 tháng 5 năm 1954, lòng chảo Điện Biên Phủ rung lên bởi những tiếng reo vui chiến thắng. Sau 56 ngày đêm chiến đấu gian khổ, lá cờ chiến thắng của quân đội ta tung bay trên nóc hầm tướng De Castries. Khắp các trận địa, những người lính ôm chầm lấy nhau, gọi tên đồng đội, gọi tên quê hương và gọi tên chiến thắng. Nhưng trong niềm vui ấy, có những người không còn đứng trong hàng quân nữa.

Cao Bằng14/08/2026Xã Hữu Kiệm (Đoàn xã Hữu Kiệm)4 lượt xem0 lượt chia sẻ
Ngày chiến thắng vang tên Bế Văn Đàn

Chiều ngày 7 tháng 5 năm 1954, lòng chảo Điện Biên Phủ rung lên bởi những tiếng reo vui chiến thắng.

Sau 56 ngày đêm chiến đấu gian khổ, lá cờ chiến thắng của quân đội ta tung bay trên nóc hầm tướng De Castries. Khắp các trận địa, những người lính ôm chầm lấy nhau, gọi tên đồng đội, gọi tên quê hương và gọi tên chiến thắng.

Nhưng trong niềm vui ấy, có những người không còn đứng trong hàng quân nữa.

Ở một góc giao thông hào, một chiến sĩ trẻ nhìn về phía cánh đồng Mường Thanh rồi khẽ nói:

– Giá như anh Đàn còn sống để thấy ngày hôm nay.

Người đồng đội bên cạnh im lặng rất lâu.

Rồi anh đáp:

– Anh ấy đã góp phần làm nên ngày hôm nay rồi.

Cả hai cùng nhớ đến Bế Văn Đàn, người chiến sĩ Tày quê Cao Bằng đã hy sinh trước đó trong chiến đấu tại Mường Pồn.

Ngày anh ngã xuống, đơn vị chỉ kịp chôn cất giản dị giữa núi rừng. Không có vòng hoa, không có tiếng nhạc, chỉ có những người đồng đội đứng lặng bên nấm đất mới.

Một người từng nói khi ấy:

– Chúng ta sẽ đánh thắng, và tên anh sẽ được nhớ mãi.

Giờ đây, khi chiến thắng đã đến, lời nói ấy như vang lên giữa lòng Điện Biên.

Những người lính năm xưa nhớ lại hình ảnh Bế Văn Đàn trong những ngày hành quân lên Tây Bắc.

Anh đi giữa đội hình như bao người khác.

Vai mang ba lô.

Chân lấm đất.

Ít nói nhưng luôn sẵn sàng giúp đồng đội.

Họ nhớ những đêm mưa trên đường tiếp tế.

Nhớ người lính Tày lặng lẽ gùi đạn lên phía trước.

Nhớ những lần anh quay lại đỡ người bị tụt lại sau dốc núi.

Và họ nhớ nhất trận chiến cuối cùng.

Trong lúc hỏa lực cần được giữ vững, Bế Văn Đàn đã dùng thân mình làm giá súng cho đồng đội tiếp tục chiến đấu.

Hành động ấy diễn ra trong khoảnh khắc ngắn ngủi giữa khói lửa.

Không phải để trở thành người nổi tiếng.

Chỉ vì anh nghĩ đến nhiệm vụ và đồng đội trước tiên.

Chiến thắng Điện Biên Phủ đến sau ngày anh hy sinh.

Anh không được nghe tiếng reo mừng trên trận địa.

Không được nhìn lá cờ chiến thắng tung bay.

Không được viết thư báo tin về quê nhà.

Nhưng tên anh đã sống trong ký ức của đồng đội.

Chiều hôm ấy, khi đơn vị tập hợp sau chiến thắng, người cán bộ nhìn những gương mặt còn lại rồi nói:

– Hôm nay chúng ta chiến thắng. Nhưng đừng quên những đồng chí đã nằm lại trên đường đến chiến thắng này.

Mọi người đứng lặng.

Trong sự im lặng ấy có biết bao cái tên được nhớ đến.

Và có tên Bế Văn Đàn.

Một chiến sĩ trẻ bước ra khỏi hàng, giọng nghẹn lại:

– Báo cáo, em xin được nhắc tên đồng chí Bế Văn Đàn.

Người cán bộ gật đầu.

– Đồng chí Bế Văn Đàn!

Tiếng gọi vang lên giữa hàng quân.

Rồi nhiều tiếng khác cùng đáp lại:

– Có!

Đó không phải là tiếng trả lời của một người còn sống.

Đó là tiếng trả lời của ký ức, của tình đồng đội và của lòng biết ơn đối với người đã hy sinh.

Nhiều năm sau, khi kể về ngày chiến thắng Điện Biên, những cựu chiến binh thường nói rằng niềm vui lớn nhất không chỉ là đánh thắng một tập đoàn cứ điểm mạnh.

Niềm vui ấy còn đi cùng nỗi nhớ những người không trở về.

Trong những buổi gặp mặt đồng đội, tên Bế Văn Đàn luôn được nhắc đến với sự kính trọng.

Không chỉ vì anh là Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân.

Mà vì anh từng là một người đồng đội rất bình dị.

Một người lính biết nhớ quê, biết thương đồng đội và biết đặt lợi ích của tập thể lên trên bản thân mình.

Ngày chiến thắng, tiếng pháo đã im.

Khói lửa đã tan dần trên cánh đồng Điện Biên.

Nhưng có những cái tên vẫn vang mãi.

Tên của những người đã ngã xuống để chiến thắng được gọi bằng hai chữ Điện Biên.

Và trong những cái tên ấy, Bế Văn Đàn luôn được nhắc đến như biểu tượng của lòng dũng cảm và tinh thần đồng đội của người lính Việt Nam.

Chiến thắng đã thuộc về cả dân tộc.

Còn tên tuổi Bế Văn Đàn đã trở thành một phần của chiến thắng ấy.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn