NGÀY CÔ GÁI PHÚC THỌ KHOÁC ÁO LÍNH
Năm mười chín tuổi, cô gái thôn Phúc Thọ rời mái nhà tranh, bước vào quân ngũ. Đó là khởi đầu cho những năm tháng không thể nào quên.
Mùa xuân năm một nghìn chín trăm bảy mươi sáu, khi đất nước vừa thống nhất chưa lâu, bác Ngô Thị Hạc tình nguyện nhập ngũ. Ngày lên đường, làng quê Phúc Thọ còn nghèo, đường đất gồ ghề, mẹ tiễn con bằng đôi mắt đỏ hoe nhưng ánh lên niềm tự hào lặng lẽ.
Là nữ tân binh, bác sớm phải làm quen với nếp sống kỷ luật nghiêm ngặt. Từ những buổi tập hành quân nặng trĩu balô đến những đêm trực dài trong doanh trại, tất cả đều mới mẻ và không ít gian nan.
Bác nhớ lại, giọng chậm rãi: “Lúc ấy tôi chỉ nghĩ đơn giản, đất nước vừa yên tiếng súng, mình là thanh niên thì phải góp sức giữ yên bờ cõi.” Chính suy nghĩ ấy đã giúp bác vượt qua nỗi nhớ nhà, từng bước trưởng thành trong môi trường quân đội.


