NGÀY CỜ GIẢI PHÓNG BAY TRÊN MIỆT THỨ
NGÀY CỜ GIẢI PHÓNG BAY TRÊN MIỆT THỨ
Cuối tháng 4 năm 1975, không khí ở U Minh Thượng khác hẳn.
Tin chiến thắng dồn dập truyền về căn cứ.
Cụ Hai Đời nhớ rõ sáng hôm ấy trời rất trong. Chim kêu vang cả rừng tràm.
Đơn vị nhận lệnh tiến về giải phóng đồn địch cuối cùng ở khu Miệt Thứ.
Khi du kích áp sát, nhiều lính trong đồn đã bỏ chạy.
Một chiến sĩ trẻ run run đưa lá cờ giải phóng cho cụ Hai Đời:
“Anh Hai kéo cờ đi!”
Cụ nhìn cánh tay phải đã mất rồi bật cười:
“Một tay cũng kéo được!”
Cụ dùng tay trái buộc dây cờ.
Lá cờ đỏ xanh tung lên giữa tiếng reo hò của bà con.
Nhiều người dân khóc.
Một bà má già nắm tay cụ:
“Từ nay hết chiến tranh rồi con hả?”
Cụ Hai Đời nghẹn giọng:
“Dạ… hết rồi má.”
Sau ngày đất nước thống nhất, cụ trở về làm ruộng.
Cánh tay phải không còn, nhưng cụ vẫn tự chèo xuồng, tự cấy lúa, tự nuôi con.
Cụ thường nói với lớp trẻ trong chi đoàn:
“Điều quý nhất của hòa bình là tụi con được sống mà không nghe tiếng bom.”



