Ngày cô ngã xuống – rừng Trường Sơn như nín thở
Tháng 3/1953, trong một chuyến dẫn đường cho đoàn cán bộ lên Việt Bắc, Lan và đồng đội bị phục kích ở suối Tắt. Cô bị trúng hai viên đạn vào ngực.
Biết mình khó qua khỏi, Lan gượng thì thầm với đồng đội:
“Hứa với em… đừng để lửa bếp Khe Rạn tắt…”
Cô nắm một nắm đất rừng bỏ vào túi áo – như mang một phần quê vào giấc ngủ cuối đời. Rồi mắt cô khép lại, bình yên như người vừa hoàn thành một lời hứa dài suốt 20 năm.
Đồng đội khiêng cô về căn bếp đá. Đêm ấy, lửa bếp bùng lên sáng hơn bao giờ hết. Người già kể rằng:
“Hôm Lan mất, lửa cháy ba ngày ba đêm không tắt, dù trời mưa lớn.”


