Ngày cuối cùng của Mẹ Suốt trước khi hy sinh
Sáng ngày 11 tháng 10 năm 1968, bầu trời Đồng Hới vẫn phủ một màu xám đục. Tiếng còi báo động vang lên từ sớm. Những người dân sống ven sông Nhật Lệ đã quen với âm thanh ấy, nhưng ai cũng hiểu rằng một trận oanh tạc nữa sắp đến.
Ở bến đò, Mẹ Suốt vẫn có mặt như mọi ngày. Mái tóc bạc được quấn gọn trong chiếc khăn nâu, đôi bàn tay quen thuộc nắm chặt mái chèo. Dòng sông vẫn phải có người đưa bộ đội và hàng hóa qua bờ bên kia.
Một chiến sĩ trẻ bước đến, lo lắng nói:
– Mẹ ơi, hôm nay máy bay địch hoạt động nhiều lắm. Mẹ vào nơi trú ẩn đi!
Mẹ Suốt nhìn những người đang chờ sang sông rồi nhẹ nhàng đáp:
– Nếu ai cũng tránh bom thì ai sẽ đưa các con qua sông?
Chiếc đò lại rời bến. Tiếng mái chèo khua nước hòa lẫn tiếng động cơ máy bay trên bầu trời. Mỗi chuyến đò của mẹ đều là một cuộc chạy đua với thời gian và bom đạn.
Đến gần trưa, máy bay địch bất ngờ lao xuống ném bom dữ dội vào khu vực bến đò. Mặt đất rung chuyển, khói bụi và đất đá bốc lên mù mịt. Những người có mặt vội chạy đi cứu người bị nạn.
Khi tiếng bom ngớt dần, mọi người đau xót nhận ra Mẹ Suốt đã hy sinh trong trận đánh ấy. Người mẹ đã nhiều năm kiên cường chèo đò giữa mưa bom không còn trở về với bến sông quen thuộc.
Tin Mẹ Suốt hy sinh nhanh chóng lan khắp Quảng Bình. Bộ đội, thanh niên xung phong và người dân bàng hoàng, tiếc thương người mẹ đã dành cả tuổi già để góp sức cho kháng chiến. Với họ, Mẹ Suốt không chỉ là người lái đò, mà còn là người mẹ luôn âm thầm chở che, tiếp sức cho những người ra trận.
Dòng sông Nhật Lệ rồi trở lại bình yên. Nhưng mỗi khi nhắc đến bến đò năm xưa, người dân Quảng Bình vẫn nhớ đến dáng người nhỏ bé của Mẹ Suốt, mái chèo trên tay, bình thản vượt qua bom đạn. Sự hy sinh của mẹ đã trở thành biểu tượng của lòng yêu nước, đức hy sinh và ý chí kiên cường của người phụ nữ Việt Nam trong những năm tháng chiến tranh.



