Ngày cuối cùng của người con gái Hà Nội
Đó là một ngày định mệnh vào cuối tháng 6 năm 1970. Bệnh xá huyện Đức Phổ bị lộ sau nhiều ngày bị địch bao vây càn quét. Để bảo đảm an toàn cho các thương binh và cán bộ bệnh xá rút lui vào rừng sâu, bác sĩ Đặng Thùy Trâm đã tình nguyện ở lại chặn địch cùng một chiến sĩ bảo vệ.
Giữa rừng già chìm trong khói đạn, bóng dáng nhỏ nhắn của người con gái Hà Nội tay cầm khẩu súng trường trở nên lẫm liệt hơn bao giờ hết. Tiếng súng của chị vang lên đanh thép, đẩy lùi nhiều đợt tấn công của toán lính Mỹ. Chị không hề run sợ, bởi trong tim chị lúc đó chỉ có một ý nghĩ duy nhất: Phải kéo dài thời gian để đồng đội được an toàn.
Nhưng rồi, một viên đạn tàn khốc đã xuyên qua ngực áo chị. Thùy Trâm ngã xuống trên thảm lá rừng um tùm, khi tuổi đời mới vừa tròn 28. Đôi mắt chị vẫn hướng về phía bầu trời xanh thẳm qua những tán cây, nơi có hòa bình, có gia đình mà chị hằng mong ước được trở về gặp lại.
Chị ra đi, nhưng cuốn nhật ký của chị – nơi gói gọn những tâm tư, khát vọng và tình yêu cháy bỏng của một thế hệ anh hùng – đã được một người lính Mỹ giữ lại. Nhiều thập kỷ sau, chính những trang giấy thấm đượm tình người ấy đã vượt đại dương trở về với gia đình chị, làm rung động trái tim của hàng triệu con người trên khắp thế giới. Bác sĩ Đặng Thùy Trâm đã mãi mãi nằm lại với đất mẹ Quảng Ngãi, nhưng tinh thần của chị đã trở thành bất tử.



