NGÀY CUỐI CÙNG TRƯỚC GIỜ TOÀN THẮNG
Những ngày cuối cùng của cuộc kháng chiến chống Mỹ là khoảng thời gian vừa căng thẳng, vừa chất chứa hy vọng. Người lính thiết giáp Lê Văn Thiết đã sống trong cảm giác cận kề chiến thắng, nhưng vẫn phải đối mặt với mất mát. Một buổi sáng trước giờ nổ súng tổng tiến công đã để lại trong ông ký ức không thể nào quên. Đó là khoảnh khắc giữa ranh giới của sự sống, tình đồng đội và niềm tin vào ngày hòa bình.
Tháng Tư năm 1975, chiến trường miền Đông Nam Bộ nóng lên từng giờ. Tin chiến thắng từ các hướng dồn dập truyền về, nhưng đơn vị của bác Lê Văn Thiết vẫn phải sẵn sàng chiến đấu đến phút cuối cùng.
“Lúc đó ai cũng biết là sắp giải phóng rồi, nhưng chưa nổ súng xong thì chưa ai dám chủ quan.” – bác nói.
Đại đội thiết giáp của bác được lệnh ém quân tại một khu vực ven sông Đồng Nai, chờ thời điểm tiến công. Đêm trước ngày xuất kích, bác đi kiểm tra từng xe, từng tổ chiến đấu. Ánh đèn pin hắt lên những khuôn mặt trẻ, có người mới mười chín, đôi mươi.
“Tôi nhớ mãi thằng Hòa, lính lái xe, nó hỏi tôi: ‘Anh ơi, mai xong có được về quê liền không?’” – bác dừng lại, thở dài. “Tôi chỉ cười, bảo: ráng qua ngày mai đã.”
Sáng hôm sau, khi đội hình chuẩn bị xuất phát, một loạt đạn pháo bất ngờ từ phía địch bắn sang. Một xe bị trúng mảnh, Hòa hy sinh tại chỗ. Tin chiến thắng còn chưa kịp vui, nỗi đau đã ập đến.
Bác Thiết là người trực tiếp cùng anh em bọc thi thể đồng đội, chôn cất tạm bên bờ sông. Không có nhiều thời gian, chỉ kịp cắm một cành cây làm dấu.“Chôn xong, tôi đứng lặng một lúc rồi phải quay đi ngay. Nhiệm vụ không cho phép mình dừng lại.”
Chiều hôm đó, đơn vị tiếp tục tiến quân. Khi tin Sài Gòn hoàn toàn giải phóng truyền đến, cả đội hình lặng đi vài giây, rồi mới vỡ òa. Niềm vui hòa bình đến trong nước mắt, trong những khoảng trống không thể bù đắp.
Sau ngày thống nhất đất nước, bác Lê Văn Thiết tiếp tục phục vụ trong quân đội, tham gia xây dựng lực lượng thiết giáp thời bình cho đến khi xuất ngũ năm 1990. Những năm tháng cuối cùng của chiến tranh đã khắc sâu trong ông một suy nghĩ:
“Chiến thắng này không phải của riêng ai, mà là của những người đã kịp nhìn thấy hòa bình và cả những người mãi mãi không thấy nữa.”



