NGÀY ĐẤT NƯỚC GIẢI PHÓNG – NIỀM VUI GIỮA RỪNG SÂU
Ngày 30 tháng 4 năm 1975, tin đất nước hoàn toàn giải phóng đến với đơn vị bác Nguyễn Kim Tiến giữa rừng sâu. Không pháo hoa, không cờ hoa rực rỡ, chỉ có những cái bắt tay chặt và những giọt nước mắt lặng lẽ. Niềm vui vỡ òa nhưng cũng xen lẫn nỗi nhớ những đồng đội đã không kịp chứng kiến ngày này. Đó là một ngày bác Tiến nhớ suốt đời.
Sáng ngày 30 tháng 4 năm 1975, đơn vị bác Tiến đang làm nhiệm vụ bảo vệ một khu vực rừng giáp vùng giải phóng. Trưa hôm ấy, cán bộ chỉ huy tập hợp đơn vị, giọng xúc động thông báo: miền Nam hoàn toàn giải phóng, đất nước thống nhất.
“Nghe xong mà đứng lặng người đi,” bác Tiến kể.
Không ai reo hò ầm ĩ. Mỗi người một cảm xúc. Có người cười, có người khóc. Bác Tiến siết chặt khẩu súng trên tay, nhìn lên bầu trời rừng xanh thẳm, lòng trào lên niềm vui khó tả.
“Vui lắm, mà nghĩ đến anh em đã hy sinh thì không cười nổi,” bác nói.
Buổi tối hôm ấy, đơn vị nấu một bữa cơm hiếm hoi đầy đủ hơn thường ngày. Không rượu, không thuốc lá, nhưng câu chuyện thì kéo dài mãi. Ai cũng nhắc tên những người đã ngã xuống, những người không kịp trở về quê.
Bác Tiến lặng lẽ lấy trong túi áo lá thư cũ của mẹ, đọc lại từng dòng. “Lúc đó tôi chỉ nghĩ, thế là mình có ngày về thật rồi,” bác nhớ lại.
Chiến tranh kết thúc, nhưng nhiệm vụ của người lính chưa dừng lại. Bác Tiến tiếp tục ở lại quân đội thêm nhiều năm nữa, tham gia bảo vệ thành quả hòa bình, giữ gìn an ninh vùng mới giải phóng, cho đến ngày xuất ngũ năm 1984.
Ngày 30 tháng 4 năm ấy, với bác, không chỉ là ngày chiến thắng, mà là ngày những hy sinh cuối cùng cũng được trả lời.



