Bài viết

NGÀY ĐẤT NƯỚC IM TIẾNG SÚNG

An Giang13/04/2026Ban Biên tập tổng hợp2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ngày chiến tranh kết thúc, nhiều người tưởng rằng ai cũng sẽ vui trọn vẹn. Nhưng ông tôi kể, ngày ấy vừa vui vừa đau. Vui vì đất nước thống nhất, vì không còn tiếng bom. Đau vì nhiều người đã không kịp chứng kiến.

Hôm đó, đơn vị ông nghe tin chiến thắng qua radio. Tiếng phát thanh vang lên trong lán, ai cũng lặng đi rồi òa khóc. Có người cười lớn, có người ôm nhau run rẩy. Người chỉ huy đứng nghiêm, giọng nghẹn: “Anh em mình đã đến ngày này rồi.”Nhưng ngay sau đó, họ nhìn quanh và nhận ra nhiều gương mặt quen không còn. Những người từng chia nhau hạt gạo, từng kéo pháo, từng mắc võng cạnh nhau… đã nằm lại đâu đó giữa rừng sâu, dưới những ngọn đồi, bên những con suối.Ông tôi nói, đêm ấy họ không ngủ. Họ ngồi kể tên từng người đã hy sinh, như sợ thời gian làm quên mất. Một chiến sĩ thì thầm: “Giá như tụi nó còn sống để thấy hòa bình.”

Sáng hôm sau, họ đi qua một cánh đồng, thấy trẻ con chạy nhảy. Không tiếng máy bay, không tiếng pháo. Chỉ có gió và nắng. Ông tôi nhìn cảnh ấy mà nước mắt rơi. Ông nói: “Hòa bình đẹp quá, nhưng cái giá cũng quá lớn.”

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn