NGÀY ĐẤT NƯỚC LIỀN MỘT DẢI
Ngày 30 tháng 4 năm 1975, Nguyễn Hồng Quân đang cùng đơn vị làm nhiệm vụ tại khu vực miền Trung. Tin chiến thắng đến trong niềm xúc động nghẹn ngào. Ông chứng kiến giây phút lịch sử bằng chính đôi mắt người lính. Đó là ngày không thể nào quên.
Buổi sáng hôm ấy, rừng vẫn im lặng như bao ngày. Nhưng đến trưa, tin chiến thắng lan nhanh như gió. Đơn vị tập hợp, người chỉ huy đọc mệnh lệnh, giọng run lên. Nguyễn Hồng Quân đứng trong hàng quân, nước mắt lăn dài mà không hề xấu hổ.
Bác nhớ lại:
“Mình sống sót rồi… và đất nước cũng sống sót.”
Không có pháo hoa, chỉ có cái ôm chặt giữa những người lính đã cùng nhau đi qua bao trận mạc. Người viết cảm nhận rõ niềm hạnh phúc rất lính ấy – giản dị mà thiêng liêng.



