Ngày đầu bước vào chiến trường B
Ngày đầu tiên đặt chân vào chiến trường miền Nam là ký ức không thể quên của bác Lê Chính. Giữa rừng sâu, tiếng bom và những mất mát hiện hữu ngay trước mắt người lính trẻ. Chính từ những ngày đầu ấy, bác hiểu rõ giá trị của kỷ luật và tinh thần đồng đội. Thời hoa lửa bắt đầu từ những bước chân lặng lẽ như thế.
Bác Lê Chính vẫn nhớ rõ ngày đơn vị hành quân vượt Trường Sơn vào miền Nam. “Đi suốt mấy tháng trời, rừng nối rừng, núi nối núi,” bác kể. Sốt rét, đói ăn, mưa rừng là những thử thách đầu tiên.
Khi tới chiến trường miền Đông Nam Bộ, bác mới thực sự cảm nhận được sự khốc liệt của chiến tranh. Đơn vị bác đóng quân ở một khu căn cứ rừng thuộc tỉnh Bình Phước. “Đêm đầu tiên nghe bom nổ gần, không ai ngủ được,” bác nhớ lại.
Là giáo vụ, bác được giao nhiệm vụ nắm bắt tư tưởng chiến sĩ. “Có em mới mười chín, đôi mươi, nhớ nhà lắm,” bác kể. Bác thường ngồi trò chuyện, kể chuyện quê, chuyện đất nước để anh em vững lòng.
Một kỷ niệm ám ảnh bác là lần chứng kiến một chiến sĩ trẻ hy sinh trong trận càn. “Mới tối còn ngồi học với nhau, sáng đã không còn,” bác trầm giọng. Chính những mất mát ấy khiến bác càng ý thức rõ trách nhiệm của người truyền lửa tinh thần.
Những năm tháng đầu ở chiến trường đã rèn giũa bác Lê Chính trở thành một người lính vững vàng, điềm tĩnh, sẵn sàng gắn bó lâu dài với quân đội.


