NGÀY ĐẦU ĐẶT CHÂN LÊN CHIẾN TRƯỜNG CAMPUCHIA
Đó là những ngày đầu năm 1981, khi chàng trai quê thôn Khang Thọ Hưng rời làng quê yên bình để bước vào chiến trường Campuchia đầy khốc liệt, mang theo ba lô vải bạc màu và niềm tin giản dị của người lính trẻ, nơi từng bước chân đều in dấu của hiểm nguy và trách nhiệm bảo vệ Tổ quốc.
Nhập ngũ năm 1981, bác Phùng Khả Vương được biên chế về Trung đoàn bộ binh 165, Sư đoàn 312, làm nhiệm vụ chiến đấu và bảo vệ tuyến đóng quân tại khu vực tỉnh Xiêm Riệp, Campuchia, trong cuộc chiến đấu chống lại tàn quân Khmer Đỏ. Khi tàu xe dừng lại giữa rừng sâu, trước mắt bác là một vùng đất xa lạ, rậm rạp, nóng ẩm và phảng phất mùi thuốc súng còn sót lại sau những trận đánh trước đó. “Lúc ấy tôi mới hơn hai mươi tuổi, trong đầu chỉ nghĩ đơn giản là Đảng, Nhà nước gọi thì mình đi, còn sống là may mắn, hy sinh cũng là lẽ thường của người lính”, bác Vương chậm rãi kể lại. Những ngày đầu, bác đảm nhiệm nhiệm vụ chiến sĩ bộ binh trực tiếp tham gia tuần tra, bảo vệ doanh trại, dẫn đường và tải đạn cho đơn vị, công việc tưởng chừng thầm lặng nhưng luôn đối mặt với nguy cơ phục kích bất ngờ. Có những đêm rừng im phăng phắc, tiếng côn trùng hòa lẫn tiếng tim đập trong lồng ngực, bác cùng đồng đội thay nhau gác, mắt không rời khỏi bóng tối trước mặt. Người viết vẫn nhớ như in lời bác nói: “Chỉ cần sơ sẩy một giây là không còn ngày mai, nên lúc nào cũng tự nhủ phải vững vàng, phải tỉnh táo để bảo vệ anh em”. Chính từ những ngày đầu gian khó ấy, tinh thần đồng đội, ý chí người lính trong bác được tôi luyện, trở thành nền tảng cho suốt những năm tháng hoa lửa sau này.


