NGÀY ĐẦU KHOÁC ÁO LÍNH
Ngày rời quê nhập ngũ năm 1982, Lê Khả Tự mang theo trong ba lô không chỉ là bộ quần áo nâu sòng của mẹ gói ghém mà còn là nỗi nhớ nhà và khát vọng trở thành người lính thực thụ, sẵn sàng đứng trong hàng ngũ bảo vệ Tổ quốc những năm tháng hậu chiến đầy cam go.
Tháng Chín năm 1982, khi những cánh đồng quê còn thơm mùi rơm mới, Lê Khả Tự chính thức bước qua cổng doanh trại Trường Sĩ quan Phòng bị, mở ra chặng đường binh nghiệp kéo dài gần một thập kỷ. Ngày ấy, bác còn rất trẻ, vừa tròn mười bảy tuổi, vóc người gầy nhưng ánh mắt thì sáng và cứng cỏi lạ thường. Người viết còn nhớ bác từng kể: “Hôm đó, đứng trong hàng quân, tôi nghe tim mình đập rất mạnh, không phải vì sợ mà vì lần đầu thấy mình lớn thật rồi.”
Những ngày huấn luyện đầu tiên diễn ra nghiêm khắc và dồn dập, từ điều lệnh đội ngũ, bắn súng bộ binh, hành quân dã ngoại cho đến huấn luyện chiến thuật trong điều kiện thời tiết khắc nghiệt. Có hôm mưa rừng trút xuống như thác, bùn đất bám đầy ống quần, nhưng cả đơn vị vẫn phải hoàn thành đủ bài tập. Bác Tự kể, nhiều đêm nằm trong lán tạm, nghe gió thổi hun hút qua rừng, nhớ nhà đến quặn lòng nhưng không ai dám than vãn.
Chính trong môi trường ấy, người lính trẻ Lê Khả Tự dần rèn cho mình bản lĩnh, kỷ luật và tinh thần tập thể. Bác nhớ nhất buổi lễ tuyên thệ đầu khóa, khi hàng trăm chiến sĩ trẻ đồng thanh hô vang lời thề danh dự, dưới lá cờ Tổ quốc đỏ thắm tung bay giữa sân trường. “Lúc ấy, tôi tự nhủ, đã là lính thì dù gian khổ đến đâu cũng không được chùn bước,” bác từng chậm rãi kể lại.



