NGÀY ĐẦU KHOÁC ÁO LÍNH
Năm vừa tròn đôi mươi, Trần Đức Minh rời gia đình lên đường nhập ngũ. Từ một chàng trai quen cuộc sống bình dị, ông trưởng thành qua những tháng ngày quân ngũ. Điều ông nhớ nhất sau hơn nửa thế kỷ không phải gian khổ mà là tình đồng chí, đồng đội.
Ngày nhận giấy gọi nhập ngũ, Trần Đức Minh vừa bước sang tuổi đôi mươi. Khi ấy, ông chưa hình dung được cuộc đời mình sẽ thay đổi như thế nào.
Ngày chia tay, mẹ chuẩn bị cho ông một túi quần áo nhỏ. Cha không nói nhiều, chỉ dặn con cố gắng hoàn thành nhiệm vụ và giữ gìn sức khỏe.
Những ngày đầu trong quân ngũ, mọi thứ đều mới mẻ. Từ giờ giấc sinh hoạt đến những buổi huấn luyện nghiêm khắc, ông phải tập làm quen từng chút một.
Nhưng chính môi trường quân đội đã giúp ông trưởng thành.
Ông học được tính kỷ luật, sự kiên trì và quan trọng nhất là biết sống vì tập thể. Những người đồng đội đến từ nhiều vùng quê nhanh chóng trở thành những người anh em thân thiết.
Có những lúc gian khổ, một câu động viên hay một ngụm nước được chia sẻ cũng khiến ông cảm động.
Sau ngày đất nước hòa bình, ông trở về quê, lập gia đình và sinh sống tại phường Hồng Bàng.
Nhìn lại chặng đường đã qua, ông Minh cho rằng những năm tháng quân ngũ là trường học đặc biệt của cuộc đời.
Ông thường nói với con cháu: “Tuổi trẻ có thể gian khổ, nhưng nếu sống có lý tưởng thì sau này nhìn lại sẽ không thấy tiếc.”



