NGÀY ĐẦU LÊN BIÊN GIỚI PHÍA BẮC
Năm 1978, bác Trương Công Khởi rời quê nhà, khoác ba lô lên đường nhập ngũ khi tuổi đời còn rất trẻ. Những ngày đầu đặt chân lên biên giới phía Bắc đã mở ra trước mắt bác một hiện thực chiến tranh khốc liệt nhưng đầy ý nghĩa. Đó là khởi đầu của những tháng năm hoa lửa không thể nào quên.
Người viết còn nhớ rất rõ giọng kể trầm lắng của bác Trương Công Khởi khi nhắc về những ngày đầu nhập ngũ. Khi ấy, bác vừa tròn mười tám tuổi, chưa kịp quen với đời lính thì đã cùng đơn vị hành quân gấp lên tuyến đầu biên giới phía Bắc. Núi rừng trùng điệp, sương mù dày đặc và cái rét cắt da cắt thịt là những thử thách đầu tiên đón chào người lính trẻ.
Bác kể: “Lần đầu đứng trên chốt, nhìn sang bên kia biên giới, tôi mới thấm thế nào là trách nhiệm giữ đất, giữ làng.” Những đêm gác dài tưởng như vô tận, bác cùng đồng đội căng mắt quan sát từng động tĩnh nhỏ, bởi chỉ một sơ suất cũng có thể phải trả giá bằng máu. Trong gian khổ, các anh vẫn động viên nhau bằng những câu chuyện quê nhà, bằng niềm tin giản dị rằng mình đang đứng ở nơi Tổ quốc cần nhất.



