NGÀY ĐẦU RA TRẬN Ở VÙNG BIÊN GIỚI PHÍA BẮC (1)
Những ngày đầu nhập ngũ năm 1993, chiến sĩ Khương Văn Tám được điều động về Sư đoàn 390, làm nhiệm vụ bảo vệ khu vực biên giới phía Bắc trong bối cảnh đất nước đã hòa bình nhưng tình hình vẫn tiềm ẩn nhiều phức tạp. Từ thao trường đến rừng núi heo hút, mỗi bước chân là một bài học về kỷ luật, ý chí và tinh thần sẵn sàng chiến đấu. Ký ức ấy theo bác suốt cuộc đời quân ngũ ngắn ngủi mà sâu nặng.
Người viết còn nhớ rõ ánh mắt bác Khương Văn Tám khi nhắc đến ngày đầu khoác ba lô rời quê, ánh mắt vừa háo hức vừa lo lắng, như chính bác từng nói: “Lúc ấy tôi chưa biết chiến trường sẽ ra sao, chỉ biết mình là lính, Tổ quốc gọi thì đi.” Sinh năm 1973, lớn lên khi đất nước đã yên tiếng súng, bác nhập ngũ năm 1993 trong tâm thế của lớp thanh niên thời bình nhưng mang trong mình truyền thống gia đình và làng quê từng có nhiều người đi bộ đội.
Đơn vị của bác là Sư đoàn 390, đóng quân tại khu vực biên giới phía Bắc, nơi địa hình rừng núi hiểm trở, khí hậu khắc nghiệt và nhiệm vụ chủ yếu là tuần tra, bảo vệ chủ quyền, giữ gìn an ninh trật tự địa bàn. Những ngày đầu, bác cùng đồng đội phải làm quen với kỷ luật thép, những đêm gác dài trong sương lạnh, những buổi hành quân xuyên rừng, vượt suối. Bác kể lại, có những hôm mưa rừng xối xả, áo quần ướt sũng, nhưng lệnh không cho phép dừng lại. “Lúc ấy chỉ nghĩ đơn giản: mình chịu được thì đồng đội cũng chịu được, không ai được bỏ hàng ngũ.”
Người viết lặng đi khi nghe bác kể về đêm gác đầu tiên, tiếng gió rít qua tán cây, tiếng côn trùng hòa lẫn với nhịp tim người lính trẻ. Không có tiếng súng, nhưng sự căng thẳng luôn thường trực. Chính trong những khoảnh khắc ấy, bác học được bài học đầu tiên của đời lính: sự bình tĩnh và tinh thần trách nhiệm. Hai năm quân ngũ trôi qua không dài, nhưng đủ để hun đúc trong bác phẩm chất của người chiến sĩ, xứng đáng với Huân chương Chiến sĩ vẻ vang hạng Ba và Huy chương Bảo vệ Tổ quốc sau này.



