NGÀY ĐẦU TIÊN ĐẤT NƯỚC THỐNG NHẤT
Có những ngày chỉ cần nhắc đến tên thôi cũng đủ khiến cả dân tộc xúc động.
Đối với ông ngoại tôi, ngày 30 tháng 4 năm 1975 là một ngày như thế.
Ông từng là một người lính.
Sau nhiều năm chiến đấu, ông may mắn trở về quê hương.
Nhưng ký ức về ngày đất nước thống nhất luôn được ông kể lại bằng một giọng đặc biệt.
Ông nói rằng khi nghe tin chiến thắng, mọi người không ai bảo ai, cùng ùa ra đường.
Cờ đỏ sao vàng xuất hiện khắp nơi.
Tiếng reo vui vang lên.
Có người ôm nhau khóc.
Có người chỉ đứng lặng nhìn lá cờ tung bay.
Sau nhiều năm chiến tranh, khoảnh khắc ấy dường như quá lớn lao đối với tất cả mọi người.
Ông kể rằng điều đầu tiên ông nghĩ đến không phải bản thân mình.
Ông nghĩ đến những người đồng đội đã hy sinh.
Có những người từng nói rằng nhất định sẽ cùng nhau nhìn thấy ngày hòa bình.
Nhưng cuối cùng chỉ có một số người được trở về.
Ông đứng giữa dòng người và nhớ đến họ.
“Giá như các anh ấy còn sống…”
Câu nói ấy của ông khiến tôi lặng người.
Ngày chiến thắng là ngày vui lớn của dân tộc, nhưng trong niềm vui ấy vẫn có những nỗi đau không thể nào quên.
Bởi chiến thắng được đánh đổi bằng máu và tuổi xuân của biết bao con người.
Sau ngày thống nhất, đất nước bắt đầu một hành trình mới.
Những người lính trở về quê hương.
Những gia đình tìm lại người thân.
Những vùng đất từng bị chiến tranh tàn phá bắt đầu được dựng xây.
Nhưng hậu quả của chiến tranh vẫn còn rất nặng nề.
Ông nói rằng thế hệ của ông đã chiến đấu để đất nước được hòa bình.
Còn thế hệ chúng tôi phải làm cho hòa bình ấy trở nên có ý nghĩa.
Tôi rất thích câu nói ấy.
Bởi hòa bình không chỉ là không còn tiếng súng.
Hòa bình còn là cơ hội để con người học tập, lao động, sáng tạo và sống một cuộc đời tốt đẹp.
Ngày 30 tháng 4 vì thế không chỉ là ngày nhìn lại một chiến thắng.
Đó còn là ngày để mỗi người tự hỏi mình sẽ làm gì cho đất nước hôm nay.
Là một đoàn viên thanh niên, tôi hiểu rằng trách nhiệm của mình không phải là lặp lại quá khứ, mà là tiếp nối những giá trị tốt đẹp của quá khứ.
Cha anh đã bảo vệ Tổ quốc bằng lòng dũng cảm.
Chúng tôi phải xây dựng Tổ quốc bằng tri thức, trách nhiệm và khát vọng.
Đó là cách đẹp nhất để những người đã hy sinh có thể mỉm cười từ phía bên kia của lịch sử.



