Ngày đầu tiên mặc áo lính
Ngày đầu tiên khoác lên mình bộ quần áo thanh niên xung phong, bà chưa biết tuổi trẻ của mình sẽ trải qua những tháng năm đặc biệt đến thế.

Ngày đầu tiên khoác lên mình bộ quần áo thanh niên xung phong, bà chưa biết tuổi trẻ của mình sẽ trải qua những tháng năm đặc biệt đến thế.
Năm 1968, bà Nguyễn Thị Minh tình nguyện lên đường tham gia thanh niên xung phong. Bà nhớ ngày nhận bộ quần áo mới, mọi người háo hức như những cô gái chuẩn bị bắt đầu một chuyến đi xa.
Không ai biết chuyến đi ấy sẽ kéo dài bao lâu.
Những ngày sau đó là những công việc liên tục: vận chuyển vật tư, sửa đường, san đất và hỗ trợ các đơn vị. Có lúc mọi người làm việc trong mưa, có lúc phải nghỉ giữa rừng.
Bà kể rằng những cô gái trẻ khi ấy thường động viên nhau bằng những câu nói rất giản dị: “Cố thêm chút nữa”, “Làm xong rồi nghỉ”, “Mai sẽ tốt hơn”.
Những câu nói ấy trở thành động lực để mọi người cùng vượt qua khó khăn.
Nhiều năm sau, khi nhìn lại những tấm ảnh cũ, bà vẫn nhận ra mình của ngày ấy: một cô gái trẻ, mái tóc gọn gàng, khuôn mặt còn nhiều nét hồn nhiên.
Bà cười: “Ngày ấy chúng tôi đi bằng tuổi trẻ. Đến lúc trở về, tuổi trẻ đã ở lại phía sau”.
Nhưng bà không tiếc nuối. Bởi bà tin rằng tuổi trẻ của mình đã góp một phần nhỏ bé vào ngày đất nước hòa bình.



