NGÀY ĐẦU TIÊN TRỞ LẠI XƯỞNG
Nhân vật: Cựu chiến binh Nguyễn Đức Thành
Bối cảnh: Một cơ sở sản xuất sau ngày đất nước hòa bình
Trước khi nhập ngũ, Nguyễn Đức Thành là công nhân cơ khí.
Ông quen với tiếng máy móc.
Quen với dầu mỡ.
Quen với những buổi làm việc kéo dài trong xưởng.
Rồi chiến tranh khiến cuộc sống thay đổi.
Thành nhập ngũ.
Nhiều năm sau, ông trở về.
Ngày đầu tiên quay lại xưởng, Thành đứng ngoài cổng rất lâu.
Cánh cổng cũ vẫn còn.
Nhưng bên trong đã khác.
Những người làm cùng ông ngày trước nhiều người không còn ở đó.
Có người chuyển đi.
Có người đã hy sinh.
Có người không trở lại sau chiến tranh.
Thành bước vào.
Một chiếc máy cũ vẫn nằm ở góc xưởng.
Ông đặt tay lên thân máy.
Người quản lý hỏi:
“Anh còn nhớ nó không?”
Thành cười:
“Nhớ chứ. Ngày trước tôi làm ở đây.”
Ông được bố trí trở lại công việc.
Buổi sáng hôm ấy, khi máy móc bắt đầu hoạt động, Thành đứng lặng nghe tiếng động quen thuộc.
Tiếng máy chạy.
Tiếng kim loại va vào nhau.
Tiếng người gọi nhau trong xưởng.
Ông bất giác mỉm cười.
Có lẽ đó là một trong những âm thanh đẹp nhất mà ông từng nghe.
Không phải tiếng động của chiến trường.
Mà là tiếng của một đất nước đang trở lại với công việc thường ngày.
Thành làm việc ở xưởng thêm nhiều năm.
Ông đào tạo lớp công nhân trẻ.
Một lần, một người thợ trẻ hỏi:
“Chú từng đi bộ đội nhiều năm, điều chú mong nhất sau khi trở về là gì?”
Thành suy nghĩ rồi trả lời:
“Được nghe tiếng máy chạy.”
Người thanh niên bật cười:
“Chỉ thế thôi ạ?”
Thành gật đầu:
“Ừ. Vì khi tiếng máy chạy, nghĩa là mọi người đang làm việc. Nhà máy hoạt động. Người dân có việc làm. Cuộc sống đang trở lại.”
Nhiều năm sau, Thành nghỉ hưu.
Mỗi khi đi ngang qua khu xưởng cũ, ông vẫn dừng lại nhìn.
Ông bảo:
“Chiến tranh kết thúc không có nghĩa là mọi thứ lập tức trở nên tốt đẹp. Sau ngày hòa bình, còn phải bắt đầu lại từng việc nhỏ.”
Và ông tự hào vì mình đã được góp một phần nhỏ trong công việc ấy.
Có người góp sức trên chiến trường. Có người góp sức trong những ngày tái thiết. Nhưng điểm chung của họ là đều mong một ngày được nhìn thấy đất nước bình yên và những nhà máy, công trường, cánh đồng lại đầy sức sống.



