NGÀY ĐẦU VÀO TUYẾN LỬA PHÍA BẮC
Câu chuyện kể về những ngày đầu bác Phùng Khả Vương nhập ngũ, rời quê Khang Thọ Hưng lên tuyến biên giới phía Bắc, khi còn là một chiến sĩ trẻ, bỡ ngỡ nhưng đầy trách nhiệm. Trong gian khó của núi rừng và bom đạn rình rập, bác học cách trưởng thành, biết thế nào là tình đồng đội và nghĩa vụ với Tổ quốc. Ký ức ấy theo bác suốt cả cuộc đời quân ngũ.
Năm 1981, khi vừa tròn hai mươi bốn tuổi, Phùng Khả Vương khoác ba lô rời thôn Khang Thọ Hưng, lên đường nhập ngũ theo tiếng gọi thiêng liêng của Tổ quốc, được biên chế về Trung đoàn Bộ binh 165 thuộc Sư đoàn 312, làm nhiệm vụ bảo vệ biên giới phía Bắc trong cuộc chiến đấu bảo vệ Tổ quốc trước các hành động xâm lấn. Những ngày đầu đặt chân tới khu vực phòng thủ tại tỉnh Lạng Sơn, bác được phân công làm chiến sĩ trực tiếp chiến đấu và phục vụ chiến đấu, nhiệm vụ tưởng chừng quen thuộc nhưng đầy thử thách giữa địa hình hiểm trở, khí hậu khắc nghiệt và tình hình luôn căng thẳng.
Bác Vương từng kể: “Đêm đầu tiên ngủ trong hầm dã chiến, tôi không sao chợp mắt được, tiếng gió rít qua rừng trúc nghe như tiếng bước chân ai đó đang tiến lại, lòng vừa lo vừa tự nhủ mình đã là lính thì không được phép sợ.” Chính những đêm như thế đã rèn cho bác bản lĩnh của một người lính, biết kiềm chế nỗi nhớ nhà, nỗi lo sợ bản năng để đặt nhiệm vụ lên trên hết.
Trong một lần hành quân tuần tra dài ngày, đơn vị của bác gặp mưa rừng kéo dài, lương thực cạn dần, nhiều chiến sĩ mệt lả, nhưng không ai bỏ vị trí. Bác nhớ mãi hình ảnh người tiểu đội trưởng chia nửa phần lương khô cuối cùng cho chiến sĩ trẻ, vừa cười vừa nói: “Còn đứng được là còn giữ được đất.” Câu nói mộc mạc ấy trở thành bài học đầu tiên về tinh thần kỷ luật và trách nhiệm mà bác Vương luôn khắc ghi suốt đời.


