ngày đêm bám biển kiên cường
Trong những năm cuối thập niên 1980, khi đất nước đã hòa bình thống nhất nhưng vẫn phải đối mặt với muôn vàn khó khăn của thời kỳ bao cấp và nhiệm vụ bảo vệ biên cương, bảo vệ chủ quyền lãnh hải vẫn vô cùng thiêng liêng, cấp thiết. Chàng thanh niên Lương Quý Sáng (sinh năm 1963) đã nghe theo tiếng gọi của Tổ quốc, lên đường nhập ngũ vào năm 1986 ở tuổi 23.
Ba năm đứng trong hàng ngũ quân đội (1986 – 1989) tuy không dài nhưng là một chặng đường đầy thử thách và tôi luyện đối với chiến sĩ Lương Quý Sáng. Ký ức sâu đậm và đáng nhớ nhất trong cuộc đời binh nghiệp của ông không gắn liền với tiếng pháo gầm nơi biên giới, mà là những ngày đêm bám biển kiên cường, vượt qua trận bão dữ dội để bảo vệ chủ quyền và tính mạng đồng đội tại một đảo chìm thuộc quần đảo Trường Sa vào năm 1988.
Khi ấy, ông Lương Quý Sáng là chiến sĩ hải quân làm nhiệm vụ chốt giữ trên một nhà giàn nhỏ kết cấu thô sơ. Vào mùa biển động năm 1988, một trận siêu bão bất ngờ càn quét qua vùng biển nơi đơn vị ông đóng quân. Sóng biển dâng cao hàng chục mét, dập dồn như muốn nuốt chửng lấy nhà giàn; gió gầm rú xé toang các tấm che, làm rung chuyển toàn bộ hệ thống cột trụ kiên cố. Tình thế vô cùng nguy cấp khi sóng lớn đánh sập một góc sàn gia cố, cuốn trôi một số nhu yếu phẩm và làm đứt xích neo của chiếc xuồng cứu sinh duy nhất.
Giữa đêm đen mịt mù, mưa bão gào rít và những đợt sóng lồng lộn chực chờ đánh sập căn nhà giàn, một chiến sĩ trẻ trong ca trực do sóng đánh quá mạnh đã bị trượt chân ngã xuống biển. Trong làn nước đen kịt, hung dữ, người đồng đội chỉ kịp bám tay vào một sợi dây thừng bảo hiểm còn sót lại, thân hình chao đảo theo từng ngọn sóng dữ, nguy cơ bị đại dương cuốn trôi trong tích tắc.
Trước tình thế ngàn cân treo sợi tóc, ông Lương Quý Sáng với bản lĩnh kiên cường của người chiến sĩ hải quân đã không một chút do dự. Ông hô lớn để anh em còn lại giữ chặt đầu dây phía trên, rồi tự cột một sợi dây bảo hiểm khác quanh bụng mình, dũng cảm lao ra rìa nhà giàn đón làn sóng dữ để tiếp cận đồng đội. Sóng biển lạnh ngắt đập liên tiếp vào mặt, vào ngực làm ông nghẹt thở, cơ thể bị va đập vào thành sắt rướm máu, nhưng ông vẫn nén đau đớn, kiên quyết rướn người về phía trước.
Bằng sự mưu trí và sức trẻ, lợi dụng một nhịp sóng dâng lên, ông Sáng dũng cảm lao xuống, chộp chặt lấy tay người chiến sĩ trẻ, dùng hết sức bình sinh giữ chặt lấy đồng đội. Ông ra tín hiệu cho anh em trên sàn cùng nhau kéo dây, đưa cả hai vượt qua miệng tử thần trở lại sàn nhà giàn an toàn. Đêm đó, cả tiểu đội không ai chợp mắt, họ ôm chặt lấy nhau, cùng nhau thức trắng để gia cố lại các mối buộc, giữ vững cột mốc chủ quyền thiêng liêng giữa muôn trùng sóng gió cho đến khi cơn bão đi qua.
Năm 1989, sau khi hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ bảo vệ chủ quyền biển đảo thiêng liêng của Tổ quốc, cựu chiến binh Lương Quý Sáng chính thức xuất ngũ trở về quê hương.
Rời xa màu áo lính biển, ông mang theo chiếc ba lô bạc màu và tinh thần kiên cường, không ngại gian khổ trở về với cuộc sống đời thường giản dị. Người cựu chiến binh ấy lại tiếp tục cống hiến cho quê hương trên mặt trận lao động sản xuất, sống gương mẫu và luôn giữ vững phẩm chất tốt đẹp của người chiến sĩ Hải quân nhân dân Việt Nam. Đối với ông, 3 năm thanh xuân từ 1986 đến 1989 luôn là tài sản tinh thần vô giá, là câu chuyện kiêu hãnh để ông tiếp tục truyền lại ngọn lửa yêu nước và ý chí vượt khó cho các thế hệ mai sau



