Bài viết

NGÀY ĐOÀN TỤ MUỘN MÀN

Lào Cai06/06/2026lưu thị huệ (xã Lâm Giang)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

NGÀY ĐOÀN TỤ MUỘN MÀN

Nhân chứng kể lại: Bác Nguyễn Thị Thập (Mẹ Việt Nam Anh hùng, Quảng Nam)

"Chiến tranh kết thúc ngày 30 tháng 4 năm 1975. Khắp nơi cờ hoa rực rỡ, người ta ôm nhau khóc cười trong niềm vui chiến thắng, niềm vui đoàn tụ. Nhưng với những người mẹ như tôi, những ngày sau đó là chuỗi ngày chờ đợi dằng dặc, vừa hy vọng vừa lo sợ tột cùng. Tôi có ba đứa con trai ra trận, cả ba đi mà không có một tấm hình để lại.

Mỗi khi nghe tiếng bước chân ngoài ngõ hay tiếng gõ cửa, tim tôi lại nhảy lên thình thịch. Tôi cứ đứng tựa cửa nhìn ra đường quốc lộ, ngóng trông những bóng áo xanh hành quân trở về. Rồi lần lượt, hai tờ giấy báo tử gửi về cùng một ngày. Đứa lớn hy sinh ở Đường 9 - Nam Lào, đứa thứ hai ngã xuống ở chiến trường Tây Ninh. Tôi ngất lịm, lòng quặn thắt như có ai cào xé. Tôi chỉ còn biết bấu víu vào niềm hy vọng duy nhất: đứa con út tên Thành.

Một buổi chiều cuối năm 1975, trời se se lạnh. Tôi đang ngồi đun bếp củi phía sau nhà, khói cay xè mắt. Chợt có tiếng gọi khàn khàn từ phía cửa trước: 'Mẹ ơi!'. Chiếc gáo dừa trên tay tôi rơi bộp xuống đất. Tôi lật đật chạy lên, vấp ngã mấy lần ở ngưỡng cửa.

Trước mắt tôi là một người lính gầy gò, một bên ống quần trống rỗng được găm gọn gàng, tay chống nạng gỗ. Là Thành! Nó đã về, dù không còn nguyên vẹn. Hai mẹ con ôm chầm lấy nhau khóc nức nở giữa gian nhà vắng. Hai người anh của nó không về được nữa, nhưng Thành đã mang theo linh hồn của các anh về bên mẹ. Ngày đoàn tụ của tôi tuy muộn màng và đầy nước mắt, nhưng đó là ngày tôi biết rằng, bão giông đã thực sự qua đi, và đất nước đã hoàn toàn hồi sinh từ trong tro tàn lửa đạn."

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn