Bài viết

NGÀY ĐỘC LẬP – KHI NGƯỜI ĐỌC TUYÊN NGÔN

Ngày 2/9/1945, tại Quảng trường Ba Đình, Chủ tịch Hồ Chí Minh đọc Tuyên ngôn Độc lập, khai sinh nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa. Đây là dấu mốc mở ra kỷ nguyên độc lập, tự do của dân tộc, nhắc nhở thế hệ hôm nay trân trọng thành quả cha ông đã hy sinh để giành được và tiếp tục xây dựng, bảo vệ Tổ quốc.

Quảng Ninh18/08/2026Xã Liên Hiệp (Đoàn xã Liên Hiệp)5 lượt xem0 lượt chia sẻ

“Tôi nói đồng bào nghe rõ không?”

Câu hỏi giản dị ấy đã vang lên giữa Quảng trường Ba Đình vào buổi sáng 2/9/1945, mở đầu cho một trong những khoảnh khắc thiêng liêng nhất của lịch sử dân tộc Việt Nam.

Sau gần một thế kỷ sống dưới ách đô hộ của thực dân Pháp, rồi trải qua những năm tháng chiến tranh, đói nghèo và áp bức, mùa thu năm 1945, nhân dân Việt Nam đã đứng lên giành chính quyền. Cách mạng Tháng Tám thành công, đất nước bước sang một trang sử mới.

Sáng ngày 2/9, hàng vạn người dân từ khắp nơi tập trung về Quảng trường Ba Đình, Hà Nội. Cờ đỏ sao vàng tung bay. Không khí vừa trang nghiêm, vừa tràn ngập niềm vui của một dân tộc vừa giành lại quyền làm chủ vận mệnh của mình.

Đúng 14 giờ, Chủ tịch Hồ Chí Minh xuất hiện trên lễ đài. Người mặc bộ quần áo kaki giản dị, đứng trước biển người. Không phải một vị vua, không phải một người đứng trên nhân dân, mà là một người con của dân tộc vừa trở về để tuyên bố với đồng bào và thế giới rằng: Việt Nam đã trở thành một nước độc lập.

Bác bắt đầu đọc: “Tất cả mọi người sinh ra đều có quyền bình đẳng. Tạo hóa cho họ những quyền không ai có thể xâm phạm được; trong những quyền ấy, có quyền được sống, quyền tự do và quyền mưu cầu hạnh phúc.”

Từ những tư tưởng về quyền con người được thế giới thừa nhận, Bác khẳng định quyền tự do, độc lập của dân tộc Việt Nam.

Rồi Người tuyên bố: “Nước Việt Nam có quyền hưởng tự do và độc lập, và sự thật đã thành một nước tự do độc lập.”

Giữa Quảng trường Ba Đình, hàng vạn trái tim như cùng hòa chung một nhịp. Đó không chỉ là lời tuyên bố của một vị lãnh tụ. Đó là tiếng nói của cả một dân tộc. Là lời khẳng định với thế giới rằng người Việt Nam có quyền được sống trong một đất nước tự do, độc lập và tự quyết định tương lai của mình.

Khoảnh khắc ấy càng trở nên thiêng liêng bởi phía sau bản Tuyên ngôn là biết bao hy sinh. Đó là những người chiến sĩ đã ngã xuống trong các cuộc đấu tranh giành độc lập. Là những người mẹ tiễn con ra trận. Là những người dân chịu cảnh tù đày, đói khát nhưng vẫn không khuất phục. Là hàng triệu con người đã âm thầm góp sức để làm nên mùa thu lịch sử năm 1945.

Vì thế, khi Bác đọc lời tuyên bố độc lập, niềm vui trên Quảng trường Ba Đình không chỉ là niềm vui của một ngày hội. Đó còn là niềm vui được đổi bằng máu, nước mắt và lòng yêu nước của biết bao thế hệ.

Ngày 2/9/1945, nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa chính thức ra đời.

Từ giây phút ấy, dân tộc Việt Nam bước vào một kỷ nguyên mới – kỷ nguyên độc lập dân tộc và nhân dân làm chủ đất nước. Hơn tám mươi năm đã trôi qua. Quảng trường Ba Đình hôm nay vẫn còn đó. Lá cờ đỏ sao vàng vẫn tung bay. Đất nước đã trải qua nhiều cuộc chiến tranh, nhiều gian khó nhưng cũng không ngừng đổi thay và phát triển.

Đối với thế hệ trẻ hôm nay, ngày 2/9 không chỉ là một ngày lễ lớn của dân tộc. Đó là ngày để chúng ta nhớ rằng độc lập, tự do không phải điều tự nhiên mà có. Đó là thành quả được đánh đổi bằng biết bao hy sinh của cha ông.

Vì vậy, yêu nước hôm nay không nhất thiết phải là những điều lớn lao. Đó có thể là học tập nghiêm túc, lao động trách nhiệm, sống tử tế, đoàn kết với mọi người, giữ gìn môi trường, bảo vệ văn hóa dân tộc và sẵn sàng cống hiến khi Tổ quốc cần.

Mỗi thế hệ có một cách để tiếp nối lịch sử. Thế hệ cha ông đã giành lấy độc lập. Thế hệ hôm nay có trách nhiệm gìn giữ và làm cho đất nước ngày càng giàu mạnh. Và mỗi khi Quốc kỳ tung bay trong ngày Quốc khánh, chúng ta lại nhớ về buổi sáng mùa thu năm ấy – khi giữa Quảng trường Ba Đình, Chủ tịch Hồ Chí Minh đã thay mặt cả dân tộc cất lên lời tuyên bố thiêng liêng:

“Nước Việt Nam có quyền hưởng tự do và độc lập.”

Một câu nói đã trở thành lời thề của cả dân tộc. Một ngày đã trở thành dấu mốc không thể phai mờ trong lịch sử Việt Nam.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn