NGÀY ĐỒNG ĐỘI NGÃ XUỐNG
Chiến tranh không chỉ có chiến thắng, mà còn có mất mát và chia ly. Một ngày trên biên giới Tây Nam, bác Nguyễn Thị Cảnh đã chứng kiến sự hy sinh của đồng đội thân thiết. Ký ức ấy trở thành nỗi đau lặng lẽ theo bác suốt cuộc đời.
Trong một lần làm nhiệm vụ bảo vệ chốt tiền tiêu, đơn vị của bác Cảnh bất ngờ chạm địch. Trận đánh diễn ra ngắn nhưng ác liệt. Khi tiếng súng ngừng lại, một đồng đội trẻ đã vĩnh viễn nằm xuống. “Cậu ấy mới hai mươi tuổi, còn chưa kịp viết thư về nhà,” bác nghẹn ngào nhớ lại.
Bác cùng đồng đội lo hậu sự ngay trong rừng. Không vòng hoa, không kèn trống, chỉ có lá cờ Tổ quốc và lời tiễn biệt trong im lặng. Bác kể: “Chúng tôi hứa với nhau sẽ sống tiếp phần của những người đã ngã xuống.” Lời hứa ấy trở thành động lực để bác và đồng đội kiên cường hơn trong những ngày sau.
Sau trận đánh, bác được giao nhiệm vụ ghi chép, báo cáo tổn thất. Cầm bút mà tay run, từng con chữ như cứa vào lòng. Nhưng bác hiểu, đó là trách nhiệm của người lính. Sự hy sinh của đồng đội đã nhắc nhở bác về giá trị của hòa bình và sự đánh đổi lớn lao của độc lập hôm nay.


