Ngày đứng chào cờ cuối cùng
Buổi chào cờ cuối cùng trong đời quân ngũ của bác Lê Văn Sỹ diễn ra rất bình thường. Không nghi thức đặc biệt, không phát biểu chia tay. Nhưng với bác, đó là khoảnh khắc thiêng liêng nhất. Một cái chào kết thúc cả tuổi trẻ.
Sáng hôm ấy, sân doanh trại vẫn như mọi ngày. Đội hình ngay ngắn, quốc kỳ được kéo lên trong tiếng nhạc quen thuộc. Bác Sỹ đứng trong hàng ngũ, chỉnh lại quân phục lần cuối.
“Khi quốc kỳ lên,” bác kể, “tự nhiên thấy ngực mình nặng.”
Bác đứng nghiêm, ánh mắt không rời lá cờ. Trong khoảnh khắc ngắn ngủi ấy, bao hình ảnh hiện về: những đêm rừng mưa, những lần hành quân dài, những đồng đội đã nằm lại.
Khi nhạc dứt, đội hình giải tán. Mọi người tản ra công việc thường ngày. Chỉ riêng bác đứng lại thêm vài giây, rồi mới quay đi.
“Chào lần đó xong,” bác nói khẽ, “là xong một đời lính.”
Không có tiếng vỗ tay, không có nước mắt. Nhưng cái chào ấy đã khép lại trọn vẹn Thời hoa lửa của một con người – lặng lẽ, bền bỉ và trọn nghĩa với quân đội, với Tổ quốc.



