Anh hùng Lực lượng vũ trang

NGÀY GẶP LẠI ĐỒNG ĐỘI

Nghệ An10/08/2026Xã Giai Lạc (Đoàn xã Giai Lạc)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Chiến tranh kết thúc.

Những người lính năm xưa trở về với những miền quê khác nhau.

Người trở lại Hà Tĩnh.

Người về Thành phố Hồ Chí Minh.

Người về Hậu Giang.

Người ở lại quê nhà Nghệ An.

Cuộc sống cuốn mỗi người vào một công việc, một hoàn cảnh riêng.

Có người tiếp tục phục vụ trong quân đội.

Có người trở thành cán bộ địa phương.

Có người lại trở về với ruộng đồng, với cuộc sống bình dị của người nông dân.

Nhưng dù ở đâu, trong lòng họ vẫn luôn có một điểm hẹn chung.

Đó là đồng đội.

Ông Nguyễn Văn Nhuận kể rằng, mỗi lần có dịp gặp mặt những người cùng chiến đấu ở Đại đội 9, Tiểu đoàn 6, cảm xúc vẫn vẹn nguyên như ngày còn trong quân ngũ.

Không cần những lời chào hỏi cầu kỳ.

Chỉ một cái bắt tay thật chặt.

Một cái ôm.

Một tiếng gọi đúng tên nhau.

Là bao nhiêu khoảng cách của thời gian như tan biến.

Họ nhìn nhau.

Mái tóc đã bạc.

Gương mặt hằn thêm nhiều nếp nhăn.

Có người phải chống gậy.

Có người mang theo thương tật suốt đời.

Nhưng trong ánh mắt của họ vẫn còn nguyên hình ảnh của những chàng trai tuổi đôi mươi năm nào.

Những câu chuyện bắt đầu bằng cuộc sống hôm nay.

Gia đình ra sao.

Con cháu thế nào.

Sức khỏe có còn tốt không.

Rồi rất tự nhiên, câu chuyện lại quay về chiến trường.

Có người nhắc đến trận Xuân Sán.

Có người nhớ những đêm hành quân dọc biên giới.

Có người kể lại những lần cùng nhau chia từng ngụm nước, từng nắm gạo rang.

Mỗi ký ức được nhắc lại như đưa họ trở về những năm tháng tuổi trẻ.

Nhưng cuộc gặp nào cũng có một khoảng lặng.

Đó là khi mọi người cùng nhắc tên những đồng đội đã không còn.

Đại đội trưởng Nguyễn Đình Hùng.

Đại đội phó Hoàng Giáp.

Và những người lính đã mãi mãi nằm lại nơi chiến trường.

Có những cái tên được nhắc lên, rồi tất cả cùng im lặng.

Không ai nói thêm điều gì.

Bởi ai cũng hiểu rằng, những người ấy mới là những người đã hiến dâng trọn vẹn tuổi xuân cho Tổ quốc.

Ông Nguyễn Văn Nhuận luôn nói rằng, những buổi gặp mặt đồng đội không phải để kể công.

Càng không phải để nhắc lại chiến tranh với niềm tự hào cá nhân.

Đó là dịp để tri ân.

Để tưởng nhớ.

Để biết rằng, sau bao biến động của cuộc đời, những người còn sống vẫn chưa bao giờ quên nhau.

Có lần, một người đồng đội xúc động nói:

"Chúng mình còn được ngồi đây với nhau đã là hạnh phúc."

Câu nói ngắn gọn ấy khiến cả căn phòng lặng đi.

Bởi tất cả đều hiểu, để có được cuộc gặp mặt hôm nay, biết bao đồng đội đã không còn cơ hội trở về.

Theo ông Nguyễn Văn Nhuận, tình đồng đội là điều quý giá nhất mà quân ngũ mang lại.

Chiến tranh có thể kết thúc.

Quân phục có thể bạc màu.

Huân chương rồi sẽ cất vào tủ kính.

Nhưng tình cảm của những người đã cùng nhau đi qua ranh giới giữa sự sống và cái chết thì không bao giờ phai nhạt.

Mỗi lần chia tay sau buổi gặp mặt, họ lại nắm chặt tay nhau.

Không ai biết năm sau còn gặp lại được đầy đủ hay không.

Tuổi tác ngày một cao.

Sức khỏe cũng dần yếu đi.

Nhưng trong lòng mỗi người đều có một niềm tin.

Chỉ cần còn gặp được nhau.

Còn nhắc được tên đồng đội.

Còn kể được những câu chuyện của một thời hoa lửa.

Thì những người đã hy sinh vẫn như đang hiện diện.

Đối với ông Nguyễn Văn Nhuận, đó chính là ý nghĩa lớn nhất của những cuộc gặp mặt đồng đội.

Không chỉ để ôn lại quá khứ.

Mà để gìn giữ ký ức.

Để truyền lại lịch sử.

Và để ngọn lửa của tình đồng chí, đồng đội sẽ mãi được thắp sáng trong trái tim của những người lính và các thế hệ mai sau.

Audio / Lời kể nhân chứng

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
NGÀY GẶP LẠI ĐỒNG ĐỘI | Câu chuyện thời hoa lửa