Ngày gặp lại đồng đội
Sau hơn bốn thập kỷ kể từ ngày đất nước thống nhất, cuộc gặp gỡ giữa những cựu thanh niên xung phong đã gợi lại biết bao ký ức về một thời tuổi trẻ đầy gian khổ nhưng cũng rất đỗi tự hào. Đó không chỉ là dịp để ôn lại kỷ niệm mà còn là cơ hội để tri ân những đồng đội đã hy sinh vì độc lập, tự do của Tổ quốc.
Năm 2018, bà Nguyễn Thị Bích Vân nhận được giấy mời tham dự buổi họp mặt truyền thống của các cựu thanh niên xung phong từng tham gia phục vụ chiến trường trong những năm kháng chiến. Ngay khi nhận được tin, bà vừa háo hức vừa xúc động bởi đã hơn 40 năm bà chưa gặp lại nhiều đồng đội cũ.
Sáng hôm diễn ra buổi họp mặt, bà chuẩn bị từ rất sớm. Trên đường đi, trong lòng bà bồi hồi nhớ lại những năm tháng tuổi đôi mươi khi cùng đồng đội vượt rừng, tải lương thực, sửa đường và làm nhiệm vụ giữa bom đạn chiến tranh. Những ký ức tưởng như đã ngủ yên bỗng hiện về rõ mồn một.
Khi bước vào hội trường, bà nhìn thấy nhiều mái đầu đã bạc trắng. Có người phải chống gậy, có người đi lại chậm chạp vì những vết thương còn để lại từ chiến tranh. Dù thời gian đã làm thay đổi dáng vẻ bên ngoài, nhưng ánh mắt và nụ cười của họ vẫn thân thuộc như ngày nào.
Tiếng gọi tên nhau vang lên khắp hội trường. Những cái bắt tay thật chặt, những cái ôm nghẹn ngào khiến nhiều người không cầm được nước mắt. Bà Vân nhận ra người đồng đội từng cùng mình vận chuyển lương thực qua những cánh rừng năm xưa. Họ nắm chặt tay nhau hồi lâu mà không nói nên lời.
Trong buổi họp mặt, mọi người cùng xem lại những bức ảnh cũ đã ngả màu theo thời gian. Có bức ảnh chụp cả đơn vị bên con đường vừa được san lấp sau trận bom, có bức ghi lại khoảnh khắc mọi người cùng ăn bữa cơm đạm bạc giữa rừng. Mỗi tấm ảnh đều gắn liền với một câu chuyện, một kỷ niệm không thể nào quên.
Khi nhắc đến những đồng đội đã hy sinh, cả hội trường lặng đi. Nhiều người xúc động lau nước mắt khi nghe đọc tên những người mãi mãi nằm lại ở tuổi đôi mươi. Bà Vân nhớ đến người bạn thân từng cùng mình chia nhau từng ngụm nước, từng miếng lương khô trong những ngày thiếu thốn. Người bạn ấy đã không kịp nhìn thấy ngày đất nước hòa bình.
Sau phút lắng đọng, mọi người lại kể cho nhau nghe về cuộc sống hiện tại. Có người đã trở thành giáo viên, có người là cán bộ nghỉ hưu, có người là nông dân gắn bó với ruộng đồng. Dù cuộc sống mỗi người một khác, nhưng tất cả đều chung niềm tự hào vì đã góp một phần nhỏ bé vào sự nghiệp đấu tranh giành độc lập cho dân tộc.
Buổi họp mặt kết thúc vào cuối chiều. Trước khi chia tay, mọi người cùng chụp một bức ảnh lưu niệm. Bà Vân nâng niu tấm ảnh ấy như một báu vật. Bởi bà hiểu rằng thời gian không chờ đợi ai, và mỗi cuộc gặp gỡ đều vô cùng quý giá.
Trên đường trở về nhà, bà cảm thấy lòng mình ấm áp. Những năm tháng thời hoa lửa đã lùi xa, nhưng tình đồng đội, tình đồng chí vẫn còn nguyên vẹn. Đó là thứ tình cảm được tôi luyện từ gian khổ, hy sinh và lòng yêu nước, không gì có thể phai mờ theo năm tháng.



