Ngày gặp lại đồng đội
Sau hòa bình, tôi đi tìm lại đồng đội. Tôi nhớ tên họ, nhớ giọng cười, nhưng địa chỉ thì mù mịt.
Tôi đi qua nhiều tỉnh, hỏi từng người, cuối cùng tìm được anh bạn tên Hợi. Anh mở cửa, nhìn tôi một lúc rồi ôm chầm lấy.
Chúng tôi ngồi dưới hiên nhà, uống trà, không nói được câu nào cho trọn. Chỉ thỉnh thoảng anh lại cười, tôi lại gật.
Anh kéo ống quần lên, chân anh cụt một đoạn. Anh nói: “Còn sống là tốt rồi.”
Tôi nhìn anh, nhớ những đêm hành quân, anh từng vác tôi qua suối.
Chúng tôi không kể chiến công, chỉ kể chuyện con cái, ruộng vườn. Nhưng trong ánh mắt, tôi biết cả hai đang nhớ những người không về.
Gặp lại đồng đội là gặp lại một phần đời mình. Và tôi hiểu: có những mối tình nghĩa không cần nói nhiều, chỉ cần nhìn là đủ.



