Bài viết

NGÀY GẶP LẠI MẸ

Khoảnh khắc trở về quê hương sau nhiều năm chiến đấu, gặp lại mẹ và gia đình trong niềm vui đoàn tụ sau ngày đất nước hòa bình.

Thanh Hóa07/06/2026Nguyễn Thị Hiền (Trường mầm non Hoằng Đức 1)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong suốt những năm tháng quân ngũ, bác Phạm Văn Đức đã nhiều lần tưởng tượng về ngày trở về quê hương. Giữa những đêm trực máy thông tin trong rừng sâu, giữa những chuyến đi sửa đường dây xuyên núi, bác thường nghĩ đến hình ảnh mẹ đang ngồi trước hiên nhà ngóng tin con.

Bảy năm xa quê là bảy năm dài đằng đẵng.

Bảy năm ấy, bác trưởng thành từ một chàng trai tuổi mười tám trở thành người lính dày dạn kinh nghiệm.

Nhưng trong lòng bác, hình ảnh người mẹ vẫn luôn nguyên vẹn như ngày tiễn con lên đường.

Sau hành trình dài trên chuyến tàu trở về, bác Đức cuối cùng cũng đặt chân xuống ga gần quê nhà. Từ đó, bác tiếp tục đi bộ trên con đường quen thuộc dẫn về làng biển Hải Thanh.

Con đường ấy ngày xưa bác từng đi học.

Từng cùng bạn bè chạy nhảy dưới những hàng phi lao.

Từng bước qua để ra biển cùng cha.

Hôm nay, sau nhiều năm xa cách, mọi thứ hiện lên vừa quen thuộc vừa xúc động.

Gió biển thổi nhè nhẹ.

Mùi mặn của biển quê hương vẫn như ngày nào.

Tiếng sóng từ xa vọng lại khiến trái tim bác bồi hồi.

Khi bước đến đầu làng, một vài người dân nhận ra bác.

Họ ngỡ ngàng rồi vui mừng gọi lớn:

“Thằng Đức về rồi!”

Tiếng gọi nhanh chóng lan khắp xóm.

Nhiều người chạy ra hỏi thăm.

Có người nắm chặt tay bác.

Có người xúc động đến rưng rưng nước mắt.

Bác vừa vui vừa nghẹn ngào không nói nên lời.

Nhưng điều bác mong chờ nhất vẫn là được gặp mẹ.

Từ xa, căn nhà nhỏ hiện ra sau hàng cau quen thuộc.

Mái ngói đã cũ hơn.

Bức tường đã bạc màu theo thời gian.

Nhưng đó vẫn là ngôi nhà thân thương nhất trong lòng bác.

Khi bước vào sân, bác nhìn thấy mẹ đang ngồi vá lưới trước hiên.

Mái tóc bà đã bạc nhiều hơn trong ký ức.

Dáng người cũng gầy hơn trước.

Nghe tiếng bước chân, bà ngẩng đầu lên.

Hai mẹ con nhìn nhau trong giây lát.

Thời gian như ngừng lại.

Người mẹ già sững sờ.

Người con trai đứng lặng giữa sân.

Rồi bà run run đứng dậy.

Đôi mắt nhòa đi vì nước mắt.

“Đức đó phải không con?”

Nghe tiếng mẹ gọi, bác không cầm được xúc động.

Bác bước nhanh tới.

Hai mẹ con ôm chầm lấy nhau.

Không ai nói được thành lời.

Chỉ có những giọt nước mắt hạnh phúc lăn dài trên gương mặt.

Đó là khoảnh khắc mà suốt đời bác không bao giờ quên.

Bao năm mong ngóng.

Bao năm chờ đợi.

Bao năm lo lắng.

Giờ đây đã được thay bằng niềm vui đoàn tụ.

Chiều hôm đó, căn nhà nhỏ đông vui hơn bao giờ hết.

Bà con hàng xóm đến chúc mừng.

Mọi người ngồi quây quần nghe bác kể chuyện những năm tháng quân ngũ.

Mẹ bác ngồi bên cạnh, lặng lẽ lắng nghe.

Thỉnh thoảng bà lại nhìn con trai thật lâu như sợ đó chỉ là giấc mơ.

Buổi tối hôm ấy, lần đầu tiên sau nhiều năm, bác được ăn bữa cơm cùng gia đình.

Bữa cơm giản dị với cá biển, rau vườn và bát canh nóng.

Nhưng đối với bác, đó là bữa cơm ngon nhất cuộc đời.

Bởi nó chứa đựng hương vị của quê hương và tình cảm gia đình.

Những ngày sau đó, bác dần trở lại với cuộc sống đời thường.

Ban ngày phụ giúp gia đình lao động sản xuất.

Buổi chiều đi dọc bờ biển ngắm hoàng hôn.

Buổi tối quây quần bên người thân.

Những điều tưởng như bình thường ấy lại là niềm hạnh phúc lớn lao sau chiến tranh.

Nhiều năm trôi qua, quê hương đổi thay từng ngày.

Những con đường mới được mở.

Những ngôi nhà mới mọc lên.

Cuộc sống ngày càng khấm khá hơn.

Mỗi khi nhìn thấy sự đổi thay ấy, bác lại càng thấm thía giá trị của hòa bình.

Bác thường kể cho con cháu nghe về ngày gặp lại mẹ năm ấy.

Không phải để nhắc lại gian khổ của chiến tranh, mà để các thế hệ sau hiểu rằng hòa bình hôm nay được đánh đổi bằng biết bao hy sinh và chờ đợi.

Bác luôn nói:

“Trong cuộc đời người lính, có nhiều niềm vui lớn. Nhưng niềm vui được trở về trong vòng tay của mẹ là niềm vui thiêng liêng nhất.”

Ngày gặp lại mẹ đã khép lại hành trình quân ngũ của người lính thông tin Phạm Văn Đức.

Đó không chỉ là ngày đoàn tụ của một gia đình.

Mà còn là biểu tượng cho ngày đoàn tụ của cả dân tộc sau những năm tháng chiến tranh.

Và trong trái tim bác Phạm Văn Đức, ký ức ấy sẽ mãi mãi là trang đẹp nhất của một thời hoa lửa hào hùng.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn