Bài viết

Ngày Giải phóng miền Nam, thống nhất đất nước (30/04/1975).

Ninh Bình26/04/2026Trường THPT B Trần Hưng Đạo (phường Nam Hoa Lư)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Sáng ngày 30 tháng 4 năm 1975, đội hình xe tăng của Lữ đoàn 203 tiến vào trung tâm Sài Gòn. Mục tiêu cuối cùng là Dinh Độc Lập. Đại đội trưởng Bùi Quang Thận chỉ huy xe tăng mang số hiệu 843 đi đầu đội hình.

Theo lời kể của cố Đại tá Bùi Quang Thận lúc sinh thời, khi đến trước cổng Dinh Độc Lập, xe tăng 843 của ông lao vào húc cánh cổng phụ bên trái nhưng bị kẹt lại. Ngay lúc đó, xe tăng 390 do trung úy Vũ Đăng Toàn chỉ huy đi ngay phía sau đã lao lên, húc tung cánh cổng chính và tiến thẳng vào sân Dinh.

Dù xe bị kẹt, nhưng với quyết tâm phải cắm bằng được lá cờ của Mặt trận Dân tộc Giải phóng miền Nam lên nóc sào huyệt cuối cùng của chính quyền Sài Gòn, Bùi Quang Thận đã có một quyết định chớp nhoáng. Ông kể lại:

"Lúc đó trong đầu tôi chỉ có một ý nghĩ duy nhất là làm sao mang được lá cờ lên cắm trên nóc Dinh. Tôi cầm lá cờ giải phóng tháo ăng-ten xe tăng, nhảy xuống đất và chạy thục mạng bậc thềm tòa nhà. Khi chạy vào trong, tôi gặp một người tên là Nguyễn Hữu Hạnh (Chuẩn tướng quân đội Sài Gòn). Ông ấy bảo: 'Mời các ông lên tầng hai, Tổng thống Dương Văn Minh đang đợi để bàn giao'. Nhưng tôi đáp ngay: 'Các ông đã thua, các ông phải đầu hàng vô điều kiện. Bây giờ tôi không có thời gian, hãy chỉ cho tôi đường lên nóc Dinh!'."

Sau khi được chỉ đường, ông Thận xách súng và cầm cờ chạy theo thang máy lên nóc Dinh.

"Khi lên đến nơi, tôi thấy lá cờ ba sọc của chính quyền Sài Gòn vẫn đang tung bay. Tôi hạ lá cờ đó xuống, nhưng khi kéo lá cờ giải phóng lên thì dây cờ bị đứt. Không chần chừ, tôi xé đuôi lá cờ ba sọc, dùng nó để buộc nối dây lại và kéo lá cờ của ta lên. Lúc đó, tôi liếc nhìn đồng hồ, kim chỉ đúng 11 giờ 30 phút ngày 30/4/1975."

Khoảnh khắc lá cờ nửa đỏ nửa xanh với ngôi sao vàng tung bay trên nóc Dinh Độc Lập chính là thời khắc chính thức đánh dấu cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước của dân tộc Việt Nam đã thắng lợi hoàn toàn.

Đại tá Bùi Quang Thận từng nghẹn ngào chia sẻ: "Đứng trên nóc Dinh lúc đó, nhìn lá cờ Tổ quốc tung bay, nước mắt tôi cứ thế trào ra. Đó không chỉ là niềm vui chiến thắng, mà còn là sự tiếc thương vô hạn đối với những đồng đội của tôi đã ngã xuống dọc đường hành quân, ngay cả khi chỉ còn cách cửa ngõ Sài Gòn vài chục cây số."

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn