NGÀY GIẢI PHÓNG TRONG KÝ ỨC NGƯỜI LÍNH
Mùa xuân năm 1975, Lê Ngọc Sơn cùng đơn vị tham gia các chiến dịch tiến công giải phóng miền Nam. Sau bao năm chiến đấu, khoảnh khắc đất nước thống nhất đã trở thành ký ức không thể phai mờ. Niềm vui đến trong nước mắt và những khoảng lặng rất sâu. Chiến tranh kết thúc, nhưng dấu ấn của nó thì còn mãi.
Ngày 30 tháng 4 năm 1975, đơn vị của bác Sơn tiến vào một thị xã ven biển miền Trung. Không còn tiếng súng, chỉ còn tiếng người gọi nhau ngoài phố. Những lá cờ đỏ sao vàng xuất hiện từ trong nhà dân, từ ban công, từ những bàn tay run run.
“Tôi đứng lặng người,” bác kể, “không tin là chiến tranh kết thúc thật.”
Một bà mẹ già mang ra rổ khoai luộc, dúi vào tay từng người lính. Bác Sơn nhận củ khoai còn nóng, nước mắt chảy dài mà không nói được lời nào. Bao nhiêu đồng đội đã không còn để chứng kiến ngày này.
Người viết nhận ra rằng, với bác Sơn, niềm vui hòa bình luôn đi kèm nỗi nhớ. Ông nói nhỏ:
“Giá mà anh em còn đủ…”
Sau ngày thống nhất, bác tiếp tục phục vụ trong quân đội, tham gia nhiệm vụ ổn định địa bàn, truy quét tàn quân, giữ gìn an ninh trật tự vùng mới giải phóng – một mặt trận khác, thầm lặng nhưng không kém phần gian nan.



