Bài viết

NGÀY HÒA BÌNH, NIỀM VUI ĐI CÙNG NỖI NHỚ

NGÀY HÒA BÌNH, NIỀM VUI ĐI CÙNG NỖI NHỚ

Thanh Hóa16/09/2026nguyễn thị bình (Xã Hoằng Hóa)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

NGÀY HÒA BÌNH, NIỀM VUI ĐI CÙNG NỖI NHỚ

Có những niềm vui trong cuộc đời không thể trọn vẹn bởi bên cạnh nó luôn có một khoảng lặng dành cho những người đã không còn. Với bác Lê Văn Lập, ngày hòa bình đến là một ngày như vậy. Sau những năm tháng chiến tranh, tin đất nước bước vào hòa bình mang đến niềm vui lớn lao, nhưng cũng đồng thời gợi lại hình ảnh những người đồng đội đã hy sinh. Bác kể: “Mừng chứ, ai cũng mừng. Nhưng càng mừng thì càng nhớ những người không còn nữa.” Chỉ một câu nói ấy đã cho chúng tôi hiểu rằng đối với người lính, hòa bình luôn mang theo ký ức. Những người đã đi cùng họ một đoạn đường, từng chia nhau từng bữa ăn, từng cùng nhau vượt qua gian khổ, có người đã không có cơ hội nhìn thấy ngày đất nước yên bình. Vì vậy, niềm vui của người còn sống luôn có một phần tưởng nhớ. Bác Lập nói rằng điều mong mỏi nhất sau chiến tranh là được trở về quê và gặp gia đình. “Chỉ mong được về nhà, được nhìn thấy người thân. Bao năm rồi, lúc ấy chẳng mong gì hơn.” Với chúng tôi, đó là một ước mơ vô cùng giản dị nhưng lại chứa đựng cả một chặng đường dài. Bởi để có thể nói câu “tôi đã trở về”, người lính phải đi qua biết bao thử thách. Và không phải ai cũng có được may mắn ấy. Ngày nay, chúng ta thường nói về hòa bình bằng những con số, những mốc lịch sử, những trang sách. Nhưng khi nghe bác Lập kể, hòa bình trở thành một điều rất gần: đó là một bữa cơm gia đình, một giấc ngủ yên, một buổi sáng bình thường, một con đường làng không còn tiếng bom. Bác nói: “Bây giờ các cháu thấy cuộc sống bình thường, nhưng ngày trước bình thường như thế này là ước mơ.” Câu nói ấy khiến chúng tôi càng trân trọng hiện tại. Đoàn Thanh niên chúng tôi hiểu rằng tri ân thế hệ đi trước không phải chỉ là tổ chức những hoạt động trong ngày lễ, ngày kỷ niệm. Tri ân còn là biết sống sao cho những hy sinh ấy có ý nghĩa. Học tập tốt hơn, làm việc nghiêm túc hơn, sống nhân ái hơn, góp sức xây dựng quê hương – đó chính là cách tuổi trẻ hôm nay viết tiếp câu chuyện hòa bình. Bác Lập không mong thế hệ sau phải nhớ mình bằng những lời quá trang trọng. Bác chỉ mong người trẻ đừng quên những người đã hy sinh. “Nhớ là để sống tốt hơn, chứ không phải để buồn mãi.” Lời dặn ấy thật sâu sắc. Nhớ về quá khứ không phải để chìm trong đau thương, mà để hiểu giá trị của ngày hôm nay và có trách nhiệm với ngày mai. Ngày hòa bình đã đi qua nhiều năm, nhưng ký ức trong lòng người lính vẫn còn đó. Và mỗi khi bác Lập kể lại, thế hệ trẻ chúng tôi lại có thêm một lần được nhìn thấy hòa bình bằng đôi mắt của người từng đi qua chiến tranh.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
NGÀY HÒA BÌNH, NIỀM VUI ĐI CÙNG NỖI NHỚ | Câu chuyện thời hoa lửa