Ngày hoà bình trong mắt cựu chiến binh
Ngày hoà bình trong mắt cựu chiến binh Nguyễn Ngọc Minh
Có những âm thanh đi cùng con người suốt cả cuộc đời. Với ông Nguyễn Ngọc Minh, sinh năm 1959, ngụ ấp Thạnh Hòa, xã Tân Hòa, cựu chiến binh thuộc diện chính sách theo Quyết định 62/2011/QĐ-TTg, đó không chỉ là tiếng bom, tiếng súng của một thời chiến tranh, mà còn là tiếng gọi thiêng liêng của Tổ quốc – tiếng gọi đã đưa ông rời quê hương khi tuổi đời còn rất trẻ.
Những năm tháng quân ngũ là hành trình của lòng quả cảm và sự hy sinh. Giữa những cánh rừng phủ đầy khói lửa, người lính trẻ cùng đồng đội hành quân ngày đêm, đối mặt với biết bao gian khó. Có những bữa cơm chỉ đủ lót dạ, những đêm ngủ chập chờn trong chiến hào, những lần phải băng qua mưa bom để hoàn thành nhiệm vụ. Gian khổ là vậy, nhưng chưa bao giờ làm lung lay ý chí của những người lính mang trong tim khát vọng về một đất nước thống nhất.
Trong ký ức của ông Minh, điều đẹp nhất không phải là chiến công, mà là tình đồng đội. Đó là những người anh em không cùng huyết thống nhưng luôn sẵn sàng che chở cho nhau giữa lằn ranh sinh tử. Một ánh mắt động viên, một bàn tay kéo nhau vượt qua hiểm nguy hay sự sẻ chia từng phần lương thực ít ỏi đã trở thành nguồn sức mạnh giúp họ đứng vững trước mọi thử thách. Chính nghĩa tình ấy đã làm nên vẻ đẹp bất diệt của người lính Việt Nam.
Ngày đất nước ca khúc khải hoàn, ông Nguyễn Ngọc Minh trở về quê hương Thạnh Hòa. Chiếc ba lô đã khép lại một chặng đường chiến đấu, nhưng mở ra một hành trình mới – hành trình dựng xây cuộc sống. Trên mảnh đất quê nhà, ông chăm chỉ lao động, vun đắp hạnh phúc gia đình, sống chan hòa với bà con và luôn giữ trọn phẩm chất của Bộ đội Cụ Hồ: khiêm nhường, chân thành và trách nhiệm.
Mỗi lần nhìn thấy những con đường quê rộng mở, những cánh đồng xanh mướt và tiếng cười rộn rã của trẻ em, ông lại thấy những hy sinh năm xưa trở nên ý nghĩa hơn bao giờ hết. Hòa bình, với ông, không chỉ là sự im tiếng súng mà còn là những điều bình dị hiện diện trong từng mái ấm, từng mùa vụ bội thu và từng ước mơ của thế hệ trẻ được chắp cánh.
Ông thường nhắc con cháu rằng lịch sử không chỉ được ghi trong sách, mà còn được gìn giữ bằng lòng biết ơn và trách nhiệm của mỗi người. Người trẻ hôm nay không cần bước vào chiến trường, nhưng cần mang trong mình tinh thần dám nghĩ, dám làm, biết cống hiến để xây dựng quê hương ngày càng giàu đẹp.


